Ngày giao thừa đó, bệnh viện không nhàn rỗi một chút nào, không khí đón Tết bên ngoài đỏ rực nhộn nhịp, ở trong khoa lại lãnh lẽo, tựa như đây là một thế giới khác, nếu không phải bệnh nhân cùng người nhà và bác sĩ chào hỏi nói chúc Tết lẫn nhau thì thực sự khiến người ta không nghĩ tới đây là Tết.
Lúc Bành Mạn đến, Trình Chu Vũ không ở văn phòng.
Cô ta xách hộp cơm, bên trong có sủi cảo cùng các loại món ăn ngon đêm tất niên, còn mang nhiều hơn một chút, suy nghĩ trong bệnh viện nhất định còn có các y tá trực, có thể cùng nhau ăn.
Đi một vòng không tìm thấy Trình Chu Vũ, vì vậy hỏi thăm một cô y tá.
“Vậy…tôi đợi vậy.
” Bành Mạn cười lưỡng lự, không biết nên thế nào mới được, cuối cùng lại chần chừ nói,”Không phải….
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)