Vội vội vàng vàng đưa tới bệnh viện.
Trong bệnh viện lại nháo nhào thêm một phen, hơn nữa sợ hãi không nhỏ, cổ tử cung còn chưa mở, nước ối đã vỡ, vẫn chảy mãi, khiến Ninh Chí Khiêm sợ hãi không thôi, thời điểm tiến vào phòng sinh mổ, anh cũng tiến vào, cắm rễ ở bên cạnh bàn mổ, giống như cột sắt vậy, nhìn chằm chằm vị bác sĩ mổ chính.
Mổ chính là chủ nhiệm khoa phụ sản của Bắc Nhã, là người có uy quyền nhất trong nước, coi như đã cho Ninh Chí Khiêm thể diện rất lớn.
Tận mắt nhìn bé con bị chủ nhiệm nâng từ trong bụng ra, anh kích động đến nỗi không còn lời nào để nói, cho nên, khi chủ nhiệm nói với anh, “Chủ nhiệm Ninh, tự cắt cuống rốn chứ?”Anh muốn cắt!Đối với một người bố như anh mà nói, tự tay cắt đứt cuống rốn của bé cưng, là hạnh phúc, cũng là một loại nghi thức trang nghiêm.
Chỉ là, tay anh cầm kéo, trong quá trình giơ ra lại luôn phát run.
Anh, có tiếng là đệ nhất đao của ngoại khoa thần kinh của Bắc Nhã, chuyên gia có tiếng của ngoại khoa thần kinh, người đi đầu trong những trọng chứng khó xử lý, chủ nhiệm thần kinh trẻ nhất làm phẫu thuật liên tục 30 tiếng đồng hồ cũng không đổi sắc mặt, vậy mà lúc tự tay cắt rốn cho con mình cũng không ra tay được…Đây, có trở thành một trang sỉ nhục nhất trong lịch sử của anh hay không? Có trở thành truyện cười lưu truyền lâu dài hay không? Nếu để học sinh của anh nghe thấy thì anh còn mặt mũi gì nữa?Nhưng mặc kệ anh có còn mặt mũi hay không, tóm lại, trong ánh nhìn “khinh bỉ” của chủ nhiệm khoa sản, anh đã chán nản run rẩy buông kéo…Quả thực bản thân anh cũng không biết đã ra khỏi phòng sinh như thế nào, có điều, anh cũng không quên nhờ tất cả các bác sĩ và y tá trong phòng sinh một câu: Tuyệt đối đừng nói chuyện này cho vợ anh biết….
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)