“Bố! Con ngủ rồi!” Ninh Tưởng vẫn sợ bố một chút, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi nghiêm khắc là thứ bố yêu cầu, cho nên cậu lập tức nhắm mắt lại, chính là ngủ rồi, đồng thời giơ đôi tay nhỏ che mắt Nguyễn Lưu Tranh, “Mẹ cũng ngủ rồi! Bố không phê bình!”Vốn dĩ Nguyễn Lưu Tranh cũng mệt mỏi, vô cùng buồn ngủ, lập tức phối hợp hết sức với Ninh Tưởng diễn trò, quả thực nhắm mắt lại, ngủ không nhúc nhích.
Hai người một lớn một nhỏ làm ra cái trò vặt này, nhưng lại không hề làm mất hảo cảm, hơn nữa còn vô cùng đáng yêu.
Anh bật cười.
Một bức tranh như vậy vô cùng cảm động, đặc biệt có những khi hai người một lớn một nhỏ dựa đầu vào nhau ngủ khuôn mặt đều hồng hào, anh luôn không nhịn được hôn nhẹ lên mặt mỗi người một cái, mà hai người ngủ rất say, tựa như đang mơ mơ màng màng cảm thấy bị người khác làm phiền, biểu cảm giống nhau như đúc luôn cau mày hừ hừ ghét bỏ, sau đó lại lập tức tiến vào giấc ngủ say.
Điều này thường khiến anh cảm thấy đang ngủ trên giường căn bản là hai đứa bé.
Anh luôn cậy mình già dặn, nhìn người khác liền cảm thấy ngây thơ, mặc dù anh không lớn hơn Nguyễn Lưu Tranh mấy tuổi, nhưng bắt đầu từ khi kết hôn mười năm trước, anh đã cảm thấy tính cô vô cùng trẻ con, sẽ thích ăn đủ loại đồ ngọt mà trẻ con mới thích ăn, sẽ quấn lấy anh đi mua bánh kem có hình đẹp mắt, mỗi lần khi ăn bánh kem sẽ cẩn hận dùng đầu lưỡi li3m hoa kem hoặc pho-mát trên mặt bánh trước, sau đó ăn từng chút từng chút, tựa như cô đang cầm bảo bối đặc biệt quý giá, ăn xong liền không có nữa.
Mỗi lần như vậy, anh sẽ dời mắt đi chỗ khác, không nhìn đầu lưỡi cô, từng chút từng chút đó, giống như đang li3m trên đầu tim…Những hành động trẻ con đó, thường khiến anh không nỡ từ chối, nhưng lại không muốn đối mặt, ví dụ như luôn quấn lấy anh hỏi mấy vấn đề rõ ràng cô đã biết, ví dụ như vui vẻ chạy chậm trước mặt anh rồi đột nhiên kêu tên anh sau đó vọt vào ngực anh, ví dụ như viết một vài câu kỳ quái cho anh, anh xem rồi sau đó ngốc nghếch cười với anh…Sự xinh đẹp, đơn thuần, thông minh giảo hoạt nho nhỏ khi đó, quả thực vô cùng đẹp, chỉ là, từng khiến trái tim anh hoảng loạn, thậm chí tránh không kịp, anh rất sợ, tổn thương anh đã từng gây ra khiến cô đánh mất sự tốt đẹp đó, nhưng rất may, anh thực sự may mắn, cô của ba mươi tuổi vẫn giữ nguyên bóng dáng lúc hai mươi, những phẩm chất riêng tốt đẹp đó, anh hy vọng vĩnh viễn cũng không mất đi, anh thực sự thích cô giống như đứa trẻ, bây giờ thời gian cô ở cùng Ninh Tưởng nhiều, nhất cử nhất động thoạt nhìn càng giống như đồng trang lứa với Ninh Tưởng, như vậy rất tốt, đương nhiên cũng có thể hơn một chút, hơn nữa cũng đều được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)