Ban đầu Nguyễn Lưu Tranh không quá có thể tiếp nhận sự thật này…Sao có thể?! Anh là nam thần vĩnh viễn của cô! Tướng mạo của anh vĩnh viễn được quy hoạch trong bốn chữ phong thần tuấn lãng! Sao có thể có bụng mỡ?Chuyện này quả thực nghiêm trọng giống như phá hủy tín ngưỡng của cô!Có điều, chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi thôi, ngay sau đó cô đã bị dáng vẻ vô tội mà mờ mịt của anh chọc cười, bò trên ban công cười sắp gãy lưng.
Thầy Ninh đang bận dộn trong vườn hoa lập tức bãi công, cầm áo khoác vào nhà.
Ninh Tưởng còn chưa hiểu xảy ra chuyện gì, chạy chậm gọi, “Bố! Chúng ta không làm nữa sao?”Sắc mặt Ninh Chí Khiêm đen xì.
Ninh Tưởng không biết mình đã nói sai điều gì, lè lưỡi, nhấc hai cái chân ngắn ngủn chạy theo anh.
Nguyễn Lưu Tranh kêu bất bình thay Ninh Tưởng! Anh có bụng mỡ còn không cho Ninh Tưởng nói sao? Vẫy tay, “Ninh Tưởng mau quay lại! Ăn chút điểm tâm rồi làm tiếp con!”Hai bố con này thực sự là bận rộn, nói đến cũng là ý tưởng của Ninh Chí Khiêm, muốn chế tạo một nơi vui chơi cổ tích cho hai bé con ở vườn hoa.
Bản thiết kế vẽ vẽ xóa xóa sửa đổi rất nhiều lần mới ra được bản thảo, sau khi làm xong phòng trẻ con, anh liền bắt đầu dốc toàn bộ tâm trí vào xây dựng khu vui chơi, đương nhiên Ninh Tưởng cũng không chịu lạc hậu, không biết có phải trời sinh con trai đã như thế không, cậu nhóc cảm thấy rất hứng thú với chuyện đục đục gõ gõ, búa búa đinh đinh, chỉ cần Ninh Chí Khiêm đang làm việc, tất nhiên cậu sẽ giống như cái đuôi nhỏ đi theo anh.
Vốn dĩ Nguyễn Lưu Tranh còn lo lắng Ninh Tưởng sẽ bị thương, không quá tán thành việc anh để mặc cho Ninh Tưởng làm “công nhân nhỏ” ở vườn hoa, nhưng anh lại cho rằng, con trai phải rèn luyện năng lực làm việc nhiều, hơn nữa, để Ninh Tưởng tham dự vào mấy chuyện này, có thể làm sâu sắc hơn tình cảm của cậu với các em.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)