Cậu đi qua, nhìn thấy một chiếc máy bay điều khiển từ xa trong điện thoại của bố.
“Cái này được không?” Ninh Chí Khiêm hỏi cậu.
“Đẹp ạ!” Ninh Tưởng vỗ tay, “Cái này phù hợp bé trai chơi, em trai có thể chơi, em gái không thể! Bố, con gái thích búp bê, các bạn Nha Nha đều thích! Bố, con mua búp bê cho em gái chơi được không?”Ninh Chí Khiêm xoa xoa đầu cậu, “Cái này không phải cho em, là cho con!”Ninh Tưởng hoàn toàn không ngờ tới, sau kinh ngạc, trong lòng còn có chút ê ẩm, lại rất ấm áp, “Cho con sao?”“Đúng! Cái này là tặng cho con! Em trai em gái vẫn chưa chơi được!”Ninh Tưởng yên lặng lắng nghe, viền mắt có chút ướt át, không tự chủ dán vào lòng bố, dường như còn cảm nhận được nhịp đập trái tim của bố, thình thịch.
“Làm sao vậy? Ninh Tưởng? Không thích hả?” Ninh Chí Khiêm phát hiện cậu yên lặng như vậy, hơi kinh ngạc.
Ninh Tưởng dựa vào bố, dùng sức gật đầu, “Bố, con thích! Cảm ơn bố!”“Mẹ chọn giúp con đó, cảm ơn mẹ đi.
” Buổi chiều Ninh Chí Khiêm buồn chán, xem đồ chơi cho bé con, Nguyễn Lưu Tranh tỉnh dậy thấy thế đã khinh bỉ một hồi, con còn là hai hạt đậu nhỏ, mua đồ chơi cái gì? Cuối cùng chọn cho Ninh Tưởng một bộ.
“Cảm ơn mẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)