Trong cuộc thi đấu biện luận này, vì anh và Đổng Miêu Miêu đối đầu nhau, nên nhiệt độ ngày càng tăng cao, trong hội trường không còn chỗ trống, mỗi một hành lang đều đứng chật ních người.Cuộc thi hùng biện của ngày đó cực kỳ xuất sắc.Có lẽ nguyên nhân là do cô mang thêm sắc thái tình cảm, tóm lại, theo như quan điểm của cô, thì đời này cô chưa từng được xem một cuộc thi biện luận xuất sắc như thế.
Trong đó xuất sắc nhất là phần tự do tranh luận, ban đầu tám người của hai đội tranh cãi thì còn có thể anh qua tôi lại, sau đó biến thành đấu trường của hai người anh và Đổng Miêu Miêu, lời lẽ đanh thép, người khác quả thực không chen vào được một câu.Cô lấy tư cách là một fan hâm mộ, xem vậy vừa thấy hưng phấn vừa xúc động, cùng với mọi người vỗ tay, tay đều đỏ hết cả.
Sau đó, anh lại hát lên bài hát kia -《Because I Love You》, không có nhạc đệm, giọng hát êm dịu giống như một cơn gió nhẹ nhàng lướt qua gương mặt.Đừng nói Đổng Miêu Miêu hoàn toàn không biểu hiện ra ý tứ tức giận, cho dù có tức giận thật đi nữa, cũng không có cô gái nào trải qua tình huống này còn có thể tiếp tục giận được chứ?Toàn hội trường vang lên tiếng huýt sáo chói tai và tiếng vỗ tay như sấm dậy, trong tiếng reo hò Đổng Miêu Miêu cảm động phát khóc, mà cô thì cười, vì đây là hạnh phúc hoàn hảo nhất cô được chứng kiến.Trong trái tim cô yên lặng nói: Học trưởng Ninh, Đổng Miêu Miêu, hai người nhất định phải tiếp tục hạnh phúc!Mà cô, sẽ tiếp tục lặng lẽ thích anh, lặng lẽ viết câu chuyện của trái tim mình vào trong nhật ký, như vậy là đủ rồi, không cần anh phải biết đến cô, càng không cần anh biết bí mật của cô.
Cô nghĩ, rất lâu sau này, khi cô đã kết hôn rồi, khi cô đã già rồi, khi cô lật xem lại những câu chuyện thanh xuân này, hồi tưởng lại đoạn tình yêu đơn phương ngốc nghếch này, nhất định sẽ mang trên mặt một nụ cười chan chứa ấm áp chứ?Tuy nhiên, cô không ngờ rằng, có một ngày bí mật của cô sẽ bị phơi bày rất rõ ràng cho mọi người.Một buổi sáng nào đó, ở trong thư viện đọc sách đến tối muộn mới trở về ký túc xá, phát hiện ra những người bạn cùng phòng ký túc đều nhìn cô cười, cô bị cười mà không hiểu làm sao, mãi cho đến khi có người nói, Lưu Tranh, thảo nào bao nhiêu người theo đuổi cậu cậu đều không cần, hóa ra cậu thích Ninh Chí Khiêm?Trong đầu cô nổ ầm một tiếng, mặt lập tức đỏ bừng, đồng thời phát hiện mình quên khóa nhật ký, quyển nhật ký đã bị người khác động vào..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)