Lại nhìn trước kia nó đối xử với con, đối xử với chúng ta, trên đời này con tìm đâu ra một người tốt như vậy nữa?”Bùi Tố Phân nói xong, phát hiện cô ngơ ngơ ngẩn ngẩn, hình như không nghe thấy gì, lay lay cánh tay cô, “Tranh nhi, nghe thấy không?”Ánh mắt Nguyễn Lưu Tranh thoáng một cái, nắm chặt đôi đũa trong tay, “Mẹ, một người mà cả thế giới đều nói anh ta tốt cũng chẳng có tác dụng gì, anh ta không phải lấy cả thế giới, mà chỉ là một người phụ nữ, sống cùng anh ta không phải là cả thế giới, cũng chỉ là một người phụ nữ.”“Sống cùng? Lúc con và nó sống cùng nhau, không phải nó cưng chiều con đến tận trời sao? Cuối cùng thì con còn muốn thế nào? Tranh nhi, chuyện hai đứa ly hôn mẹ luôn không nỡ nói con, nhưng mà mẹ nhìn thấy là con đang tùy hứng! Đang cáu kỉnh! Mẹ còn tưởng rằng nổi nóng xong thì được rồi, con còn thực sự đưa cho mẹ giấy ly hôn!” Bùi Tố Phân biết tính khi của con gái, những lời này luôn muốn nói mà không dám nói, bây giờ một hơi đều nói ra hết, nước mắt xoay vòng, nói xong lại khuyên nhủ, “Tranh nhi, mẹ biết trong lòng con vẫn còn Chí Khiêm, mà Chí Khiêm, bao nhiêu năm nay, mẹ chồng con, không, bác gái Ninh của con nhờ người giới thiệu cho nó không biết bao nhiêu cô gái, đến mặt nó cũng không chịu đi nhìn, có thể nhìn…”“Mẹ!” Nguyễn Lưu Tranh biết mẹ định nói gì, vội vàng chặn lại giữa đường, “Ngay cả con anh ấy cũng nhận nuôi rồi, cả đời này có lẽ cũng sẽ không kết hôn đâu!”Bùi Tố Phân làm sao có thể cam lòng, nhất định phải mang những chuyện chưa nói xong ra nói cho hết, “Cho nên, có thể thấy trong lòng nó vẫn còn có con! Không thì làm sao không kết hôn lại không nói chuyện yêu đương? Ly hôn rồi vẫn còn luôn luôn chăm sóc chúng ta?”“Mẹ! Mẹ không hiểu đâu! Anh ấy không kết hôn không yêu đương không phải vì con! Nguyễn Lưu Tranh có chút chán ghét chủ đề này, “Mẹ, có những chuyện trước nay con đều không nói với mẹ, nếu như con thực sự hạnh phúc, con làm sao lại phải ly hôn? Con là đứa tính cánh tùy hứng không biết phải trái sao? Con không phủ nhận anh ấy đối tốt với con, cũng đối tốt với bố mẹ, nhưng đó không phải cuộc sống con mong muốn.
Mẹ, khó khăn lắm con mới có được một cuộc sống mới, cũng không muốn quay trở lại cuộc sống như trước kia, cho nên cháo hay trái cây hay cái gì gì đó, con sẽ không mang đâu.
Mẹ, từ nay không cần phải nhắc đến cái tên Chí Khiêm này nữa, được không?”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
