Nghĩ như vậy, càng cảm giác mình không nên, muốn khống chế tâm tình một chút, vậy mà nước mắt lại không ngừng được, dường như mười mấy năm chưa bao giờ khóc trước mặt anh, lần này muốn bù lại toàn bộ, hơn nữa, vẫn là vì chuyện không đáng để khóc.
“Không khóc nữa?” Anh hỏi.
Nhất thời cô không biết nên nói gì, thở dài một tiếng, “Kỳ thực cũng là trách em.
”Dừng một chút, thấy anh còn đang đợi mình nói tiếp, cắn môi, nói càng kỹ lưỡng hơn một chút, “Cũng không thể trách người ta, bỏ đi, sau này không đi là được rồi…”Anh nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, “Tôi cảm thấy vẫn là em quá rảnh rỗi.
Nếu không sau này nghỉ ngơi thay phiên cũng tăng ca đi.
”Cô giật giật khóe môi, muốn nói gì đó cuối cùng lại thôi, không hé răng nữa.
“Sao không nói nữa?” Anh hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)