Tiết Vĩ Lâm không hề đoán mò, chỉ nhìn kiểu tóc của cô mỉm cười.
Nguyễn Lưu Tranh có chút ngượng ngùng, mới làm tóc, có vẻ rất tận tâm , thực sự lúng túng.
Ánh mắt Tiết Vĩ Lâm lại cực kỳ tán thưởng, “Rất đẹp.
”Khen ngợi theo phép lịch sự sao? Nguyễn Lưu Tranh cũng lịch sự trả lời, “Cảm ơn.
”Tiết Vĩ Lâm cười nói, “Bác sĩ Nguyễn qua quít như vậy? Sẽ không cho rằng tôi khen không thật chứ?”“…” Câu cảm ơn này của cô thực sự có hơi qua quít.
Tiết Vĩ Lâm cười lớn, “Tôi khen thật lòng đấy! Rất đẹp.
Tiết Vĩ Lâm lại lần nữa cười lớn, “Chẳng trách đều nói người học y đều tài giỏi! Phản ứng rất nhanh! Tôi nói không lại cô rồi! Đúng rồi, hôm nay bác sĩ Nguyễn có rảnh không?”“Tạm thời không biết nữa.
” Quả thực, cô nghĩ cho dù hôm nay xem mắt có vừa ý, có thể đi ăn trưa, đi dạo, xem phim gì đó cũng không nhiều lắm, buổi tối vẫn có thời gian rảnh.
“Vậy thì tối tôi lại gọi điện thoại cho cô nhé.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)