Bước chân của Nguyễn Lưu Tranh dừng lại.
Cô cũng rất muốn biết tối qua rốt cuộc như thế nào…Chỉ nghe thấy nên trong là một mảnh yên tĩnh, Ninh Chí Khiêm trầm mặc.
Tiêu Y Đình vốn là một người không đứng đắn, thấy anh trầm mặc, trong giọng nói càng nhiều phần trêu tức, “Ngại nói sao? Vậy cảm ơn anh đi! Anh đây đã tạo cho cậu cơ hội lần này!”“Anh ít dính vào đi!” Giọng Ninh Chí Khiêm không lạnh không nóng cuối cùng cũng vang lên.
“Ấy, tiểu tử thối, đây là qua cầu rút ván hả?”“Qua cầu cái gì? Rút ván cái gì? Đừng nói linh tinh!”Tiêu Y Đình ngạc nhiên, rốt cuộc cũng hiểu được, “Không phải chứ, tối qua cậu với Lưu Tranh không xảy ra chuyện gì sao?”“Anh cho rằng sẽ xảy ra chuyện gì? Em đưa cô ấy về nhà.
Có điều cô đã nghĩ nhiều rồi, Ninh Chí Khiêm còn thật sự không có biểu cảm gì, trực tiếp không đếm xỉa đến câu này của Tiêu Y Đình.
Tiêu Y Đình còn cho rằng mình nói đúng, tiến đến gần rất quan tâm, “Này, người anh em, thật sao? Cậu là bác sĩ, cậu đi tìm chuyên gia kiểm tra một chút đi, xem thử xem sao.
”Vốn dĩ Ninh Chí Khiêm vẫn đang phớt lờ, nhưng đôi mắt tràn đầy quan tâm của Tiêu Y Đình luôn nhìn anh mong đợi, rốt cuộc anh nhịn không được, cắn răng nói, “Anh biết em là bác sĩ gì không?”“Biết chứ!” Tiêu Y Đình gật đầu, “Ngoại khoa thần kinh! Chuyên môn mở đầu người ra xem! Cho nên…chuyên ngành của cậu không đúng, đừng tự giày vò, vẫn nên đi tìm bác sĩ chuyên khoa kiểm tra đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)