Anh nói, đừng đi mãi đi mãi rồi không thấy tăm hơi lần nữa.
Trong hồi ức, có một vết thương, là của anh, của Ninh Thủ Chính, của Ôn Nghi, hoặc… cũng là của cô, mỗi người đều dè dặt cẩn thận, dùng băng gạc bọc nó lại, không được đụng vào.
Nhưng sự tồn tại của mỗi người, lại không thể tránh khỏi nhắc nhở lẫn nhau, về sự tồn tại của vết thương đó, đây cũng là cuộc sống của Ninh gia.
“Thầy Ninh.
” Cô không biết vì sao mình muốn mở ra vấn đề này.
“Ừm?”“Không biết có phải em xen vào việc của người khác không…” Cô đắn đo từ ngữ, “Mọi người, anh, với bố mẹ anh định cứ tiếp tục như vậy sao?”Anh trầm mặc.
“Có lẽ em không nên hỏi, coi như em chưa nói.
” Vấn đề này, trước giờ chưa ai nhắc đến cho nên có lẽ vẫn là cô khinh suất.
Nhưng anh chợt nói, “Tôi biết như vậy không tốt, nhất là đối với Ninh Tưởng, tôi đối xử như vậy với bố mình là một tấm gương xấu, nhưng tha thứ cho ông ấy, tôi không làm được, cũng không phải chỉ vì….
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)