Nguyễn Lãng nhỏ hơn cô tám tuổi, cũng coi như là lúc bố mẹ có tuổi mới được sinh ra, thời gian qua đều được nuông chiều, tự nhiên cũng có thói quen coi trời bằng vung, từ nhỏ không ngừng gây rắc rối.
Sau này họa càng ngày càng lớn, lúc bố mẹ nhận ra vấn đề thì thời kỳ có thể dạy dỗ đã qua, ngoài “gậy đại pháp” thì không còn cách nào khác, biện pháp này cũng không thể trị được tận gốc, chỉ khiến Nguyễn Lãng càng thêm giảo hoạt, nó tự khoác cho mình một lớp vỏ bọc ngoan ngoãn vâng lời, nên gây ra rắc rối cũng không dám nhận.Ngày hôm sau thì Nguyễn Lãng đi, lại xông pha ra phim trường theo đuổi ước mơ của nó.
Nơi này, cô quen thuộc đến mức dù có nhắm mắt cũng sẽ không đi nhầm, còn cần người dẫn đường sao?Cô còn có chút choáng váng, quay người đi ra ngoài.
Nhưng cú xoay người này phút chốc khiến đầu cô đụng vào một bức tường, chính xác mà nói thì là tường thịt.Trán cô bị đụng đến phát đau, cảm thấy nước mắt cũng sắp chảy ra rồi.“Xin lỗi, xin….” Cô còn chưa nói xong thì đã cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm.Loại trực giác này có đôi khi rất đáng sợ.Cô đang che trán, vẻn vẹn chỉ nhìn thấy một đôi giày và vạt dưới của một chiếc áo khoác trắng, hô hấp dường như bị ngưng trệ..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)