Thời gian dường như đóng băng ngay khoảnh khắc này và mọi âm thanh xung quanh đều tan biến.
Hạ Thiên Tình nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt đến mức quên cả thở lẫn chớp mắt. Những cảm xúc vụn vặt ẩn giấu trong đôi mắt cô chuyển từ ngơ ngác sang chấn động rồi đến không thể tin nổi và thậm chí còn có chút hoảng sợ.
Trong khi đó Giang Yến chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh chứa đựng nhiều ẩn ý cùng ánh mắt sâu thẳm. Đứng ở góc độ người ngoài thì nụ cười này vô cùng lịch thiệp nhưng Hạ Thiên Tình lại hiểu rất rõ ý nghĩa đằng sau nó.
Ánh mắt Giang Yến thoáng hiện vẻ giễu cợt rồi lướt qua chiếc áo sơ mi voan trên người cô. Anh vẫn còn ấn tượng với chiếc áo này bởi nó mỏng manh và mềm mại. Sắc xanh nhạt dịu dàng vốn rất hợp với mùa hè nhưng chỉ cần gặp nước là sẽ trở nên trong suốt.
Một khi đàn ông và phụ nữ đã phát sinh quan hệ thì nhiều lúc sẽ rất khó để nhìn thẳng vào nhau. Bởi lẽ đôi bên đều hiểu rõ dáng vẻ của đối phương đằng sau lớp quần áo kia như thế nào. Sâu trong ký ức họ luôn khắc sâu những hơi thở và nhiệt độ cơ thể đầy thân mật, tình tứ, rung động cùng với những lần quấn quýt nóng bỏng hay thậm chí là cảm giác khi da thịt chạm nhau. Thế nên đối phương có mặc đồ hay không thì đối với họ cũng chẳng khác gì nhau.
Một lúc lâu trôi qua mà cả hai vẫn đứng yên bất động.
Bầu không khí im lặng đầy ẩn ý này cũng thu hút sự chú ý của ba người đối diện cho đến khi Tiêu Vân lên tiếng hỏi: "Cái đó... xin hỏi người chị này, chúng tôi vẫn chưa biết nên xưng hô với chị thế nào?"
Hạ Thiên Tình chớp mắt thật nhanh rồi hoàn toàn tỉnh táo lại.
Cô lập tức đứng dậy và thần sắc nhanh chóng trở nên lạnh lùng khi nhìn về phía ba người kia.
"Tôi không phải là người mới..."
Chỉ là Hạ Thiên Tình còn chưa kịp xưng tên thì cửa phòng họp đã bị đẩy ra. Người bước vào là Tiểu Ngọc, trợ lý hằng ngày phụ trách các việc vặt.
Tiểu Ngọc nói: "Kỹ sư Hạ, chị đến sớm thật đấy, tôi mang tài liệu của mấy đồng nghiệp mới tới đây."
Đợi khi cửa đóng lại thì Hạ Thiên Tình mới xoay người rồi dùng ánh mắt lạnh nhạt lướt qua mấy người trong phòng.
Nhóm ba người Tiêu Vân lúc này đã ngẩn ra như phỗng và đồng loạt nhìn cô trân trối.
Hạ Thiên Tình lấy từ túi quần tây ra một tấm thẻ đeo có dây buộc rồi quàng lên cổ, đồng thời cất lời: "Tự giới thiệu một chút, tôi tên Hạ Thiên Tình, phụ trách bộ phận kết cấu. Đợi lát nữa tôi giới thiệu sơ qua về tình hình công ty xong thì Trương Dương và Hứa Bằng đi theo tôi. Còn Tiêu Vân và... Giang Yến, hai người phải đợi người của bộ phận kiến trúc sang."
Lời vừa dứt thì Tiểu Ngọc cũng cầm mấy chai nước khoáng quay lại rồi lần lượt phát cho bốn người đang ngồi.
Nhân lúc này, Trương Dương và Hứa Bằng nhanh chóng trao đổi ánh mắt rồi nháy mắt ra hiệu với vẻ mặt vô cùng phong phú. Có thể tưởng tượng được nội tâm họ đang suy sụp đến mức nào.
Ngay ngày đầu tiên báo danh đã đắc tội với cấp trên trực tiếp kiêm trưởng bộ phận, lại còn thản nhiên tán dóc nói xấu cô ngay trước mặt chính chủ, phen này coi như xong đời rồi.
Hạ Thiên Tình lướt nhìn qua nhưng coi như không thấy gì. Cô nhanh chóng mở hồ sơ của bốn người ra rồi bắt đầu phổ biến vài điểm cần lưu ý.
Hồ sơ của ba người trước cô đã xem qua từ sớm. Tất cả đều tốt nghiệp đại học với thâm niên công tác chưa đến tám năm. Tiêu Vân từng làm ở công ty tư nhân nhỏ còn Trương Dương và Hứa Bằng thì làm việc tại viện thiết kế có tính chất bán quốc doanh.
Đến bộ hồ sơ thứ tư cô mới nhìn thấy lúc này là của Giang Yến. Anh cũng tốt nghiệp đại học ở một ngôi trường danh tiếng chuyên ngành kiến trúc. Thâm niên công tác của anh ngắn nhất trong số họ khi từng làm việc tại vài công ty tư nhân khác nhau. Công việc lâu nhất cũng chỉ có hai năm, trong đó còn có một năm trống trải không làm gì. Xem ra anh là người không có tính kiên trì, không ổn định và chỉ thích làm theo ý mình.
"Vào thời điểm giữa năm thì dự án của hai bộ phận khá nhiều. Chút nữa sẽ có đồng nghiệp dẫn các bạn đi làm quen với môi trường và công ty cũng sẽ có sắp xếp đón nhân viên mới. Quy tắc trong ngành chắc các bạn cũng hiểu rõ là có dự án sẽ được phân bổ để bộ phận kết cấu và kiến trúc phối hợp với nhau. Chỉ cần ra bản vẽ nhanh, tỷ lệ chính xác cao và làm việc có trách nhiệm thì sẽ nhận được nhiều dự án, từ đó hiệu suất cuối năm cũng sẽ gặt hái nhiều hơn."
Hạ Thiên Tình nói với tốc độ rất nhanh và thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn qua bốn người.
Trương Dương và Hứa Bằng đương nhiên vô cùng cẩn trọng với sắc mặt không mấy tốt đẹp. Tiêu Vân cũng không còn tự nhiên như lúc nãy nữa mà lúc này đến thở mạnh cũng không dám.
Duy chỉ có Giang Yến là ngồi tựa vào ghế với tư thế hơi nghiêng và một tay chống đầu. Anh nhìn cô với vẻ mặt nửa cười nửa không như thể không phải đang nghe giảng mà là đang thưởng thức một bức tranh.
Hạ Thiên Tình nhìn anh với vẻ mặt vô cảm một cái rồi dời mắt đi. Cô cầm lấy hồ sơ của Trương Dương và Hứa Bằng rồi nói: "Được rồi, hai cậu đi theo tôi."
Đúng lúc này, cửa phòng họp vang lên hai tiếng gõ rồi nhanh chóng có một người đàn ông đẩy cửa bước vào. Anh ta tầm hơn ba mươi tuổi với gương mặt luôn mỉm cười trông có vẻ rất dễ gần.
"Xin lỗi mọi người, tôi đến muộn." Người đàn ông nói: "Tôi tên Lý Thắng Hiên, phụ trách bộ phận kiến trúc."
Lý Thắng Hiên nhìn mấy người trước bàn họp rồi hỏi: "Hai vị này chắc hẳn là Giang Yến và Tiêu Vân nhỉ?"
Giang Yến gật đầu nhẹ một cái.
Tiêu Vân lại lộ ra vẻ mặt như trút được gánh nặng: "Đúng vậy ạ."
Lý Thắng Hiên lại nhìn về phía Hạ Thiên Tình. Cô liền nói: "Những gì cần nói tôi đã nói xong cả rồi, anh có thể dẫn người đi."
Lý Thắng Hiên nói câu "Cảm ơn nhé" rồi kéo cửa ra nhường cho Hạ Thiên Tình đi trước.
Hai người nối đuôi nhau ra khỏi cửa. Nhóm Hứa Bằng ngẩn ngơ một lúc vẫn đứng chôn chân tại chỗ cho đến khi Giang Yến tiên phong sải đôi chân dài bước về phía cửa thì ba người mới lục tục nối đuôi nhau ra ngoài.
Hạ Thiên Tình và Lý Thắng Hiên sóng vai đi phía trước trò chuyện với âm lượng không lớn. Hạ Thiên Tình không biểu lộ cảm xúc gì nhưng Lý Thắng Hiên thì vẫn luôn giữ nụ cười trên môi.
Hạ Thiên Tình hỏi: "Lúc trước tôi chỉ thấy hồ sơ của ba người, vậy người thứ tư được thêm vào như thế nào?"
Vừa rồi trong phòng họp Lý Thắng Hiên có thể gọi ngay ra tên người chứng tỏ anh ấy đã biết từ trước.
"Mới thêm vào tạm thời chiều qua thôi, sếp Thượng gửi cho tôi một bộ hồ sơ rồi hỏi ý kiến của tôi." Lý Thắng Hiên nói: "Ây da, sếp Thượng vẫn là người khá khéo léo đấy."
Ồ, hóa ra Giang Yến có quen biết với Thượng Hân.
Đúng là quan hệ gửi gắm.
Hạ Thiên Tình hơi nghiêng đầu dùng dư quang liếc nhìn bốn người đang theo phía sau.
Đi phía trước là Hứa Bằng và Trương Dương đang lo sợ thấp thỏm cùng một chút chột dạ. Tiêu Vân ngày càng trở nên ngoan ngoãn. Còn Giang Yến đi cuối cùng với chiều cao vượt trội hơn những người phía trước nửa cái đầu. Anh đút hai tay vào túi quần với biểu cảm rất thản nhiên.
Hạ Thiên Tình lại quay đầu lại: "Bất kể là ai sắp xếp thì lời nhận xét vẫn là do anh viết. Live Life không nuôi kẻ bất tài."
Lý Thắng Hiên cười một tiếng rồi ghé sát Hạ Thiên Tình hỏi nhỏ: "Nếu có cơ hội cô giúp tôi thăm dò thực hư một chút nhé, để tôi còn biết nên xếp cậu ta vào vị trí nào cho hợp lý."
Hạ Thiên Tình rũ mắt xuống rồi khẽ "ừ" một tiếng.
Cùng lúc đó, Hứa Bằng và Trương Dương ở phía sau cũng bắt đầu thì thầm bàn tán.
"Giờ phải làm sao đây?"
"Đều tại cậu hết, không hỏi rõ là ai đã vội vàng buôn chuyện rồi."
"Sao lại trách tôi được, có vị trưởng bộ phận nào lại đi đợi sẵn trong phòng họp đâu chứ. Tôi còn tưởng cũng là đồng nghiệp mới đấy chứ!"
Tiêu Vân cũng nói theo: "Mấy anh nhỏ tiếng chút đi, chuyện đã vậy rồi thì mau chóng tìm cách bù đắp thôi."
"Ây dà, Kỹ sư Hạ đang ngoảnh lại nhìn chúng ta kìa... Trời ạ, trông đáng sợ quá!"
"Hình như cô ấy đang nói gì đó với Kỹ sư Lý, không lẽ là nói về chuyện lúc nãy đấy chứ?"
Trương Dương và Hứa Bằng lại bắt đầu tự làm loạn tinh thần. Tiêu Vân thở dài một tiếng rồi bước đến đứng cạnh Giang Yến. Đến lúc này cô ấy mới nhận ra anh thực sự rất cao.
Tiêu Vân ngước nhìn Giang Yến rồi nói nhỏ: "Theo tôi thấy thì Kỹ sư Hạ dường như cũng không khó gần như họ nói đâu. Cô ấy với Kỹ sư Lý nói chuyện rất hòa hợp mà, anh thấy đúng không?"
Giang Yến cúi đầu lướt nhìn Tiêu Vân một cái với ánh mắt vô cùng nhạt nhẽo rồi lại nhìn thẳng về phía đôi nam nữ đang đi cùng nhau phía trước.
Tiêu Vân thấy anh không lên tiếng thì lại nói tiếp: "Ây, nhưng cũng may chúng ta không thuộc bộ phận kết cấu. Chuyện trong phòng họp thực sự rất khó xử. Dù hàm dưỡng có tốt đến mấy thì chắc cũng sẽ thù dai thôi nhỉ?"
Lúc này hai người đi phía trước dừng lại vì đã đến bộ phận kết cấu.
Hạ Thiên Tình chào Lý Thắng Hiên một tiếng rồi chuyển hướng đi vào. Hứa Bằng và Trương Dương vội vàng đi theo.
...
Vào đến bộ phận, Hạ Thiên Tình giới thiệu đơn giản vài câu rồi giao hai người cho một đồng nghiệp có thâm niên trong phòng. Sau đó cô lặng lẽ ngồi về chỗ của mình.
Hạ Thiên Tình luôn có thói quen ghi chép lại mọi việc. Bất kể việc lớn việc nhỏ trong công ty cô đều ghi một dòng vào sổ tay luôn mang theo trong túi xách.
Lần này cũng vậy, cô theo thói quen lấy sổ ra rồi lật đến trang trắng và đặt bút viết: "Nhân viên mới: Trương Dương, Hứa Bằng, Tiêu Vân..."
Hai chữ "Giang Yến" còn chưa kịp viết thì ngòi bút đã khựng lại.
Cô nhíu mày nhớ lại biểu cảm vừa rồi của Giang Yến rồi lại suy xét về sự xuất hiện đột ngột của anh nhưng kết quả vẫn chẳng có manh mối nào.
Duy chỉ có một điều cô chắc chắn là chuyện này không phải là trùng hợp.
Giang Yến trông có vẻ phóng túng và làm việc chỉ dựa vào tâm trạng nhưng thực tế anh lại có một hệ thống logic riêng biệt rất chặt chẽ. Nếu anh đã muốn làm việc gì thì bằng mọi cách sẽ đạt được mục đích.
Anh sẽ không vô duyên vô cớ chạy đến Live Life và càng không thể nào không biết cô đang làm việc ở đây.
Vậy nên anh là cố ý sao?
Nhưng nhằm mục đích gì chứ?
Nghĩ đến đây, đôi lông mày của Hạ Thiên Tình nhíu chặt lại.
...
Buổi sáng trôi qua và mọi người trong bộ phận đều đã đi ăn trưa.
Hạ Thiên Tình trả lời xong email cuối cùng rồi tựa vào ghế ray ray thái dương. Việc xem liên tục hơn mười bản vẽ khiến cô thấy hoa mắt. Cộng thêm buổi sáng không ăn được mấy miếng nên lúc này cô cảm thấy hơi hạ đường huyết.
Cô nhắm mắt nghỉ ngơi một lát rồi đang định đi tìm cái gì đó ăn thì vô tình liếc thấy góc dưới bên phải màn hình có biểu tượng ảnh đại diện đang nhấp nháy.
Click vào xem thì thấy đó là một số QQ lạ. Người này cũng ở trong nhóm chat QQ của các đồng nghiệp thường dùng để tán gẫu giống cô.
"Cảnh trên tầng thượng đẹp đấy."
Chỉ vỏn vẹn sáu chữ.
Tim Hạ Thiên Tình đập nhanh một nhịp và cô lập tức đoán ra là ai.
Cô không hề do dự mà cầm lấy điện thoại của mình đi thẳng ra ngoài.
Giờ này hầu hết dân văn phòng trong tòa nhà đều đang ở khu ẩm thực nên trên sân thượng chỉ có lưa thưa vài người.
Hạ Thiên Tình đi vòng nửa vòng sân thượng để đến chỗ ngược sáng. Cô đưa tay che bớt tầm mắt và lờ mờ thấy trên chiếc ghế dài cách đó vài mét có một bóng dáng cao ráo đang ngồi.
Ánh mặt trời chiếu sau lưng tạo thành một vòng sáng ấm áp bao quanh người anh. Anh đang nhìn cô chằm chằm rồi bỗng nhiên bật cười.
Hạ Thiên Tình tiến lên phía trước rồi ngồi xuống một cách vô cùng tự nhiên và hỏi: "Anh muốn làm gì?"
Hạ Thiên Tình hỏi rất thẳng thắn nhưng Giang Yến lại không trả lời ngay. Vài giây sau anh mới thốt ra một câu: "Mấy kẻ ngốc đó không biết cô cũng ở trong nhóm sao?"
Hạ Thiên Tình cười lạnh một tiếng: "Anh cũng khá có bản lĩnh đấy chứ, vừa mới đi làm ngày đầu tiên đã vào được nhóm rồi. Nội dung có đặc sắc không?"
"Thành thật mà nói thì có chút bất ngờ vì họ đánh giá cô quá thấp." Giang Yến bình phẩm vài câu rồi đặt hộp gỗ bên cạnh lên đầu gối. Anh mở nắp hộp để lộ ra những miếng sushi Nhật Bản bên trong.
"Đói rồi chứ, chia cho cô một nửa này."
Hạ Thiên Tình liếc nhìn qua và cũng không định khách sáo với anh. Cô thực sự đang đói và lát nữa còn vài chuyện muốn hỏi anh nên không thể cứ ngồi không nhìn anh ăn một mình được.
Hạ Thiên Tình nhận lấy khăn giấy ướt từ tay Giang Yến rồi lau tay và cầm một miếng sushi lên cắn một miếng.
Chỉ trong vài phút cả hai đã cùng nhau tiêu diệt được gần nửa hộp sushi. Ai ăn phần nấy và không thèm đoái hoài đến nhau. Một người nhìn bầu trời xanh mây trắng còn một người nhắm mắt cảm nhận làn gió nhẹ.
Đợi khi miếng sushi thứ tư đã vào bụng thì Hạ Thiên Tình cảm thấy có thể vào vấn đề chính được rồi. Cô liền quay sang hỏi: "Anh dẫn dụ tôi lên đây chắc không chỉ đơn giản là để ăn sushi thôi chứ?"
Giang Yến đóng nắp hộp gỗ lại rồi tựa vào lưng ghế và thong thả nói: "Sẵn tiện ôn lại chuyện cũ."
Hạ Thiên Tình nhíu mày một cái khó lòng nhận ra.
Vẻ mặt cô rõ ràng là đang nghi ngờ với hàng loạt câu tục ngữ phổ biến hiện lên trong đầu. Biểu cảm này nếu là người khác thì chưa chắc đã hiểu nhưng Giang Yến nhìn thấy thì chỉ nhướn mày rồi cười.
"Cô đang chửi thầm tôi trong lòng đấy à?" Giang Yến hỏi.
Hạ Thiên Tình không nói gì.
Giang Yến lại nói tiếp: "Nếu tôi không hẹn cô lên đây thì chắc cô còn đang nghi thần nghi quỷ không biết đến bao giờ. Ở đây không có người của công ty nên cô muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi."
Lời này nghe cũng có lý.
Dù Giang Yến không hẹn gặp thì có lẽ cô cũng phải tìm cơ hội để hỏi cho rõ ràng. Bất kể câu trả lời của anh là gì thì những phỏng đoán lơ lửng trong đầu thực sự khiến cô không yên tâm.
Hạ Thiên Tình im lặng vài giây để sắp xếp lại những trọng điểm mà cô quan tâm nhất trong lòng rồi hỏi: "Tại sao anh lại đến Live Life?"
Giang Yến cong mắt cười: "Đến xem mắt."
Đây đương nhiên là lời trêu chọc và Hạ Thiên Tình cũng không coi là thật.
Nếu nói lúc gặp ở phòng họp cô còn thấy chấn động thì lúc này trái lại đã bình tĩnh hơn nhiều.
Chấn động là vì đã từng ngủ với nhau và bình tĩnh cũng là vì đã từng ngủ với nhau nên quá hiểu rõ đối phương rồi.
"Tại sao nhất định phải là ở đây?"
"Vì có sếp Thượng quan tâm nên tôi có thể làm một kẻ nhàn hạ. Tôi vốn dĩ chẳng có chí hướng lớn lao gì."
"Anh và Thượng Hân rất thân sao?"
Không gian yên tĩnh mất một giây rồi Giang Yến bật cười: "Cô không bằng cứ hỏi thẳng tôi và chị ấy có quan hệ gì đi."
"Câu trả lời là gì?"
"Miễn bình luận."
Hạ Thiên Tình im lặng.
Giang Yến có bí mật và đã là bí mật thì đương nhiên không thể dễ dàng nói cho người khác biết được.
Nhưng ngược lại mà nói thì cô cũng chẳng muốn biết chuyện của anh. Hơn nữa những câu hỏi vừa rồi chỉ là bước đệm vì lời thực sự cô muốn nói vẫn đang quanh quẩn trong lòng chỉ là chưa biết dùng từ thế nào cho thỏa đáng.
Một lúc lâu sau, Giang Yến hững hờ bồi thêm một câu: "Có phải cô muốn nói rằng đàn ông và phụ nữ trưởng thành thì nên cầm lên được buông xuống được. Chúng ta hãy chia tay trong êm đẹp và ra ngoài làm việc thì nên chuyên nghiệp một chút. Đừng để mấy chuyện tình cảm mập mờ trong quá khứ làm lỡ dở tương lai rồi để người khác xem trò cười."
Hạ Thiên Tình quay đầu lại nhìn vào đôi mắt đen láy đầy vẻ cợt nhả của anh và nói: "Dù lời này nghe có chút khó chịu nhưng tôi thực sự có ý đó. Anh sẽ không có ý kiến gì chứ?"
Giang Yến dường như thực sự suy nghĩ một lát rồi mắt anh hơi cụp xuống rồi lại ngước lên: "Được, vậy thì hãy để mối quan hệ quay về ngày đầu tiên chúng ta quen biết."
Hạ Thiên Tình thở phào nhẹ nhõm vì khâu khó khăn nhất đã giải quyết xong còn những chuyện khác thì cô thấy sao cũng được.
Tuy nhiên cô cũng không phải hạng người thực dụng đến mức đạt được mục đích là bỏ đi ngay. Dù gì cũng phải chào hỏi thêm vài câu để thiết lập mối quan hệ đồng nghiệp từ đây.
Hạ Thiên Tình suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Ngày đầu tiên tiếp xúc với môi trường mới anh thấy thích nghi thế nào?"
Giang Yến một tay chống đầu và ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô rồi đáp: "Cũng tàm tạm, bình thường thôi."
"Đồng nghiệp có dễ gần không?"
Ánh mắt Giang Yến lại đảo về phía cô: "Câu này do cô hỏi nghe có hơi mỉa mai đấy."
Hạ Thiên Tình biết anh đang ám chỉ nhóm chat kia: "Lời người đời không làm hại được tôi. Tin đồn không bao giờ kết thúc ở người thông thái mà chắc chắn luôn bắt đầu từ những kẻ đần độn."
Giang Yến mỉm cười nhàn nhạt với vẻ hơi bất cần: "Tôi thì ngược lại. Bộ phận kiến trúc nữ nhiều nam ít và các đồng nghiệp nữ ở đó quanh năm nhìn mấy gã dầu mỡ nên gu thẩm mỹ ngày càng trở nên dễ dãi. Nhìn thấy tôi thì cứ như kẻ sành ăn thấy đại tiệc vậy nên cả buổi sáng nay tôi nhận được không ít sự quan tâm đâu."
Lời này thực sự là không biết xấu hổ nhưng cũng đúng là sự thật.
Hạ Thiên Tình tiếp lời: "Cũng đúng thôi, anh vốn dĩ luôn rất suôn sẻ trong việc giao tiếp giữa người với người. Chuyện gì vào tay anh cũng dễ dàng thành công."
Giang Yến khựng lại: "Cô đang mỉa mai tôi à?"
"Tôi đang khen anh, thật lòng đấy." Hạ Thiên Tình mỉm cười với vẻ "chân thành" giả tạo trong ánh mắt.
Hạ Thiên Tình mở điện thoại xem giờ và thấy việc chào hỏi xã giao cũng đã hòm hòm liền đứng dậy: "Đã đạt được đồng thuận thì sau này chúng ta là đồng nghiệp tốt. Dù nghe có hơi sáo rỗng nhưng vẫn phải nói một câu 'xin hãy giúp đỡ nhiều hơn'."
Giọng cô rất nhẹ nhưng đủ rõ ràng và nụ cười giả tạo trên mặt cũng biến mất.
Giang Yến đứng dậy với chiều cao vượt hơn cô nửa cái đầu như một ngọn núi nhỏ chắn bớt cái nắng gắt. Ánh mắt anh hạ xuống và cả khuôn mặt chìm trong những mảng sáng tối đan xen.
Anh đưa tay ra và chậm rãi nói: "Xin được giúp đỡ nhiều hơn."
Hạ Thiên Tình nhìn bàn tay lớn kia và không chút do dự đưa tay ra bắt lấy.
Lòng bàn tay anh ấm áp và đầy lực còn tay cô thì thanh mảnh và hơi lạnh.
Chỉ một cái chạm rồi ai nấy đều buông ra.
Tác giả có lời muốn nói:
Anh ấy đến rồi, anh ấy đến rồi, anh ấy đến rồi!
Lì xì vẫn tiếp tục, bình luận 2 điểm đều có phần nha~
..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)