Vài phút sau, Tiêu Thần Vũ thay quần áo xong rồi bước ra khỏi phòng. Phong Hiểu Huy đã lấy sẵn hộp y tế gia đình và đang ngồi trên sofa để xử lý vết thương cho cô ấy.
Tiêu Thần Vũ gác chân lên ghế đôn, miệng không ngừng suýt xoa, biểu cảm nhăn mặt vì đau vô cùng phong phú.
Hạ Thiên Tình quay lại bếp để ninh món thịt kho tàu, sau khi vặn nhỏ lửa mới đi ra và nói: “Tớ cứ tưởng sau khi cậu đưa tin về vụ ‘Khu dân cư Tân Phong’ thì chuyện đó đã tạm khép lại rồi chứ.”
Cô không trực tiếp hỏi Tiêu Thần Vũ diễn biến tiếp theo nhưng trong đầu vẫn luôn suy nghĩ về câu nói lúc nãy của bạn mình — “Tớ thực sự đã chụp được vài thứ đấy!”
Tiêu Thần Vũ đón lấy cốc nước ấm từ tay Hạ Thiên Tình rồi nói: “Đối với những tin tức sốt dẻo như thế này, sự chú ý của người dân sẽ không chuyển hướng quá nhanh đâu. Còn giới truyền thông tụi tớ lúc này phải cố gắng biến nó thành một bộ phim truyền hình, tung ra từng tập một.”
Phong Hiểu Huy đã bôi thuốc xong và đặt gạc lên vết thương, chị vừa dọn dẹp hộp y tế vừa tiếp lời: “Việc sập hầm gửi xe đã là sự thật không thể chối cãi, tiếp theo sẽ là các cơ quan liên quan vào cuộc điều tra. Cho dù các em có đổi mới chiêu trò thì còn đào bới thêm được thông tin chấn động nào nữa chứ?”
Đây cũng là câu hỏi mà Hạ Thiên Tình muốn biết.
Chỉ nghe Tiêu Thần Vũ nói: “Cuộc điều tra sự cố vẫn cần một khoảng thời gian nữa. Việc tụi tớ cần làm là lấp đầy khoảng trống đó để thỏa mãn tâm lý tò mò của công chúng. Tuy nhiên chuyện này đa phần là do phía thi công ăn bớt nguyên vật liệu, bản thân tòa nhà thì không có gì nhiều để khai thác nhưng lai lịch của bên thi công thì vẫn rất đáng để đào sâu đấy chứ?”
Hạ Thiên Tình thắt tim lại, cô hỏi dồn: “Lai lịch của ai cơ?”
“Thì là bà chủ của công ty ‘Lập Dương’ đó.” Tiêu Thần Vũ thuận miệng đáp lại rồi chợt cảm thấy lạ lùng: “Ơ, Thiên Tình, hình như cậu rất quan tâm đến chuyện này nhỉ?”
Đừng nói là Tiêu Thần Vũ mà ngay cả Phong Hiểu Huy cũng nhận ra điều đó. Mỗi khi họ ngồi lại tán gẫu về tin tức xã hội, Hạ Thiên Tình thường không mấy để tâm. Cô là người khá thực tế, chỉ xem tin tức thông báo trên điện thoại chứ không bao giờ chủ động mang ra làm chủ đề trò chuyện.
Hạ Thiên Tình nhìn hai người rồi thành thật thú nhận: “Công ty ‘Lập Dương’ có liên quan đến một dự án tớ đang làm gần đây. Nói thật là tớ có chút để tâm. Tớ cũng biết một vài chiêu trò mờ ám mà công ty này làm sau lưng nhưng tớ không có bằng chứng xác thực. Những chiêu trò đó hiện đang đe dọa đến công việc của tớ nên tớ vẫn đang nghĩ cách đối phó.”
Từ việc từ chối phong bì đến việc thay thế Tề Kiện, rồi đến chuyện Đinh Thuyên tung ra “trai trẻ” và việc Tề Kiện bị sa thải, những chuyện này nối tiếp nhau khiến Hạ Thiên Tình nhất thời không thể giải thích rõ ràng, cô chỉ có thể nêu ra mối quan hệ lợi hại trước.
Phong Hiểu Huy hỏi trước: “Hóa ra hôm nay chị thấy em có vẻ phiền lòng là vì công ty này sao?”
“Vâng.” Hạ Thiên Tình gật đầu.
Tiêu Thần Vũ hỏi theo: “Cậu vừa nói chiêu trò mờ ám là chỉ cái gì? Có liên quan đến ăn bớt nguyên vật liệu hay là mâu thuẫn về bản vẽ, hoặc là...”
Nhưng cô ấy còn chưa đoán xong thì Phong Hiểu Huy đã đoán ra: “Vì chuyện phong bì sao?”
Phong Hiểu Huy vốn luôn tỉ mỉ và có khả năng lập luận tốt, nhưng việc chị ấy đoán trúng trọng tâm nhanh như vậy vẫn khiến Hạ Thiên Tình không khỏi ngạc nhiên.
Phong Hiểu Huy nói: “Hai hôm trước chúng ta mới nói về chuyện này, lúc đó biểu cảm của em đã không được tự nhiên rồi.”
Hạ Thiên Tình nhếch môi: “Đúng là không giấu nổi chị mà.”
Nghe đến đây, Tiêu Thần Vũ lập tức phấn chấn hẳn lên. Cô ấy ngồi thẳng dậy, đôi mắt sáng rực: “Vậy thế này đi Thiên Tình, cậu tin tưởng nhân phẩm cũng như đạo đức nghề nghiệp của tớ chứ? Tụi mình làm một cuộc trao đổi được không?”
Hạ Thiên Tình: “Trao đổi?”
“Tớ dùng những thứ tớ chụp được để đổi lấy những chuyện mà ‘Lập Dương’ đã làm với cậu, thấy sao?”
Hạ Thiên Tình im lặng hai giây, cô nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của Tiêu Thần Vũ rồi nói: “Ý của cậu là, dùng ảnh của cậu để đổi lấy câu chuyện của tớ.”
“Đúng thế!”
Hạ Thiên Tình nửa ngày không nói năng gì. Cô cúi mắt suy nghĩ một lúc rồi lại lẳng lặng đứng dậy đi vào bếp tiếp tục nhặt rau.
Tiêu Thần Vũ thấy vậy định cất tiếng gọi cô nhưng đã bị Phong Hiểu Huy ngăn lại.
“Cứ để em ấy suy nghĩ đi. Theo chị thấy thì mọi chuyện không đơn giản như em ấy nói đâu, hãy cho em ấy thêm chút thời gian.”
Tiêu Thần Vũ gật đầu: “Em cũng thấy thế, hôm nay cậu ấy hơi khác thường thật.”
...
Phong Hiểu Huy nhanh chóng vào bếp giúp Hạ Thiên Tình một tay, còn Tiêu Thần Vũ thì ngồi yên lặng trước sofa để sắp xếp lại tài liệu.
Trong lúc nấu cơm, bộ não của Hạ Thiên Tình cũng chưa từng ngừng hoạt động.
Thực ra hiện giờ mọi chuyện đã rất rõ ràng rồi. Đúng như lời Giang Yến nói, cô đang bị Thượng Hân dùng làm tấm khiên, nhưng cô không thể chỉ làm một tấm khiên vì Đinh Thuyên và Kỷ Hoài Đức sẽ không nương tay với cô.
Việc cô cần làm bây giờ chính là phản công.
Nhưng phải phản công như thế nào đây?
Đoạn ghi âm của cô không đóng vai trò then chốt vì trong đó toàn là cuộc đối thoại giữa cô và chàng trai trẻ kia. Đinh Thuyên thì lại nói việc Tề Kiện nhận phong bì là chuyện từ trước đó rồi.
Giang Yến tuy sẵn lòng làm nhân chứng và với mối quan hệ giữa anh và Thượng Hân thì có lẽ anh cũng sẽ không gặp rắc rối gì, nhưng nếu chưa đến mức vạn bất đắc dĩ thì cũng không nên kéo anh vào cuộc.
Nghĩ đến đây, động tác của Hạ Thiên Tình dừng lại, đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào khoảng không phía trước.
Cô bỗng nhớ lại lời Giang Yến đã nói với mình trong phòng bao ban ngày: “Không đi theo con đường thông thường, không làm việc theo quy trình mà tìm ra một lối đi riêng, điều đó đã định sẵn chị ấy sẽ nổi bật giữa đám đông.”
Giang Yến đang nói về Thượng Hân nhưng đạo lý này lại kích thích Hạ Thiên Tình.
Nếu cứ giải quyết vấn đề trước mắt theo những cách thông thường, e là cô chỉ có nước bị động chịu đòn thôi.
Vì thế, cô chỉ có thể tìm một lối đi riêng cho mình.
...
Chẳng mấy chốc ba người đã ăn xong bữa tối.
Phong Hiểu Huy đang rửa bát trong bếp, Hạ Thiên Tình lau sạch bàn ăn rồi ngồi xuống trước mặt Tiêu Thần Vũ. Thần thái cô bình tĩnh và ánh mắt kiên định, dường như mọi chuyện đã thông suốt ngay lập tức.
Hạ Thiên Tình nói: “Vũ Thần, tớ đồng ý trao đổi. Tớ sẽ kể câu chuyện của tớ ra, cậu hãy đưa cho tớ một bản những thứ cậu chụp được. Mặc dù tớ không biết ảnh của cậu có ích với tớ hay không và cũng không rõ câu chuyện của tớ giúp được cậu bao nhiêu, nhưng cứ thử xem sao.”
Tiêu Thần Vũ ngẩn người: “Cậu nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
Lần này đến lượt Tiêu Thần Vũ phân vân: “Nhưng nếu tớ đưa tin về câu chuyện cậu kể, ngạn nhất nó ảnh hưởng đến công việc của cậu thì sao? Cậu phải cân nhắc cho kỹ đấy.”
Hạ Thiên Tình mỉm cười nói: “Vấn đề tớ đang đối mặt hiện giờ là cho dù có bài báo của cậu hay không thì công việc của tớ vẫn sẽ bị ảnh hưởng. Tớ không còn cách nào khác, chỉ có thể lấy độc trị độc thôi.”
Tiêu Thần Vũ suy nghĩ một chút rồi mở ảnh trong máy ảnh ra và nói: “Thế này đi, cậu xem mấy tấm ảnh tớ chụp trước đã. Đây là bà chủ của ‘Lập Dương’, cậu xem có quen không?”
Hạ Thiên Tình đón lấy máy ảnh rồi nhìn kỹ. Trong bức ảnh đầu tiên là một người đàn ông và một người phụ nữ đang đi vào một khách sạn. Người phụ nữ đúng là Đinh Thuyên không sai, còn người đàn ông trẻ hơn bà ta rất nhiều tuổi, trông trắng trẻo sạch sẽ và dáng người rất cao, dường như hơi giống chàng trai trẻ đã chủ định “hiến thân” vào tối qua.
Hạ Thiên Tình lại lật tiếp, bức ảnh thứ hai được chụp qua lớp kính của nhà hàng khách sạn. Trong nhà hàng, Đinh Thuyên và chàng trai trẻ cùng đi đến trước một chỗ ngồi, Đinh Thuyên đang bắt tay với một người phụ nữ khác.
Bức ảnh thứ ba, Đinh Thuyên và người phụ nữ đó đang ngồi nói cười, chàng trai trẻ ngồi bên cạnh người phụ nữ với vẻ rất gò bó.
Bức ảnh thứ tư, Đinh Thuyên đứng dậy đi ra ngoài, chàng trai trẻ không đi theo mà người phụ nữ kia đang nói chuyện với cậu ta.
Nếu không có màn kịch ngày hôm qua, Hạ Thiên Tình chắc chắn nhất thời chưa hiểu ý nghĩa của mấy bức ảnh này là gì, nhưng giờ thì cô đã hiểu ngay lập tức.
Hóa ra Đinh Thuyên tặng người đã không phải là lần đầu tiên, nghiệp vụ này đúng là quá sức thuần thục rồi.
Hạ Thiên Tình trả lại máy ảnh cho Tiêu Thần Vũ. Tiêu Thần Vũ nói: “Không chỉ có những bức ảnh này, trong tay tớ còn có những thứ khác nữa. Tớ cũng đã đến hiện trường ‘Khu dân cư Tân Phong’ để thu thập chứng cứ và hỏi thăm những người trong ngành. Nghe nói công ty ‘Lập Dương’ này đã bị bộ phận hành chính để mắt tới rồi, chỉ là vẫn chưa xử lý thôi. Người phụ nữ trong ảnh này chắc hẳn là một mắt xích trong những mối quan hệ mà ‘Lập Dương’ muốn thông qua. Bà chủ Đinh Thuyên của ‘Lập Dương’ gần đây cứ luôn dắt theo mấy cậu thanh niên trẻ đẹp đi tiếp xúc khắp nơi, nếu tớ đoán không lầm thì chắc bà ta đang làm cái nghề...”
Thực ra những chuyện sau đó Tiêu Thần Vũ cũng không chắc chắn nên dùng từ ngữ còn khá uyển chuyển.
Không ngờ Hạ Thiên Tình nghe xong liền nói thẳng ra: “Dắt mối sao?”
Tiêu Thần Vũ nói: “Ờ, thật ra cái này tớ vẫn chưa có bằng chứng...”
“Tớ có.” Hạ Thiên Tình đột nhiên thốt ra hai chữ không chỉ làm Tiêu Thần Vũ giật mình mà còn khiến Phong Hiểu Huy vừa từ trong bếp đi ra kinh ngạc.
“Cậu có bằng chứng sao?” Tiêu Thần Vũ hỏi dồn.
Phong Hiểu Huy nói: “Chỉ có bằng chứng ghi âm thì đúng là không đủ thuyết phục, bà ta hoàn toàn có thể nói rằng đó là do em vu khống.”
Hạ Thiên Tình gật đầu, ý kiến của Phong Hiểu Huy cũng giống như lời Giang Yến nói ban ngày, cô lại nói: “Trước đó Đinh Thuyên từng định nhét phong bì cho em nhưng em đã từ chối, cho nên quá trình đó cũng không để lại bằng chứng gì.”
Phong Hiểu Huy giải thích: “Theo như lời em nói, muốn kiện bà ta quả thực có khó khăn, nếu không cẩn thận còn bị bà ta cắn ngược lại một cái.”
Hạ Thiên Tình: “Thật ra em sẽ không kiện bà ta, em chỉ hy vọng mượn chuyện này để tạo ra một sức răn đe nhất định, khiến bà ta không dám động vào em nữa.”
Tiêu Thần Vũ tiếp lời: “Ồ, vậy thì xem ai làm ai ghê tởm hơn thôi. Thực ra những chuyện này vốn dĩ không có lửa làm sao có khói, người trong cuộc sợ nhất là tiếng xấu đồn xa. Một khi chuyện đã ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết, bà ta sẽ phải tính toán đến những tổn thất lâu dài đấy. Trừ khi bà ta không cần da mặt, bị người ta biết cũng không sao.”
Hạ Thiên Tình mỉm cười nói: “Bởi vì dự án của ‘Lập Dương’ đã bị bộ phận hành chính nhắm tới, cộng thêm vụ sập hầm gửi xe ở ‘Khu dân cư Tân Phong’, gần đây bà ta mới điên cuồng đi chạy chọt các mối quan hệ. Nếu bây giờ lại nổ ra chuyện dắt mối này nữa thì cái công ty này coi như xong đời.”
“Đúng rồi.” Hạ Thiên Tình tiếp tục nói thêm: “Người phụ nữ trong bức ảnh này, tớ biết cô ta là ai.”
Tiêu Thần Vũ ngẩn người: “Ai cơ?”
Hạ Thiên Tình: “Là Bên A của dự án đưa phong bì này đó. Cậu cứ đuổi theo manh mối này mà tra, nhất định sẽ có thu hoạch.”
...
Sáng sớm ngày hôm sau.
Hạ Thiên Tình vẫn thức dậy sớm như mọi khi để rửa mặt, phối đồ và vào phòng khách chuẩn bị bữa sáng.
Điểm khác biệt duy nhất là phòng khách không còn vẻ vắng lặng như thường ngày. Cả Phong Hiểu Huy và Tiêu Thần Vũ đều có mặt ở nhà và không hẹn mà gặp đều dậy rất sớm. Một người đang cầm laptop sửa bản thảo tin tức trên bàn ăn, người còn lại đang chiên trứng ở trong bếp.
Hạ Thiên Tình có chút ngạc nhiên, cô chào hỏi hai người rồi định đi pha cà phê thì thấy bình cà phê cũng đã đầy.
Tiêu Thần Vũ thậm chí không ngẩng đầu lên, trong lúc viết lách thần tốc chỉ vội vàng nói: “Tớ dự định hôm nay sẽ tung tin luôn, cậu cứ chờ xem kịch hay nhé!”
Hạ Thiên Tình vừa định nói gì đó thì Phong Hiểu Huy đã bưng đĩa trứng chiên ra và bảo: “Ăn được rồi đấy.”
Tối hôm trước ba người họ đã trò chuyện hơn hai tiếng đồng hồ, chủ yếu xoay quanh những chuyện của “Lập Dương”. Phong Hiểu Huy cũng thú nhận với hai người rằng thực ra vụ kiện đòi trả lại nhà của các chủ sở hữu mà chị đang xử lý chính là ở “Khu dân cư Tân Phong”. Hiện giờ biết được nhiều góc khuất của “Lập Dương” như vậy, cộng thêm việc Tiêu Thần Vũ sắp “tung tin”, đợi đến khi dư luận dậy sóng, chị sẽ càng có thêm tự tin để đòi thêm nhiều quyền lợi bồi thường cho các chủ nhà.
Hạ Thiên Tình nhấp một ngụm cà phê và ăn nửa quả trứng chiên, sau đó nghe Phong Hiểu Huy hỏi: “Thế nào, chị thấy hôm nay sắc mặt em khá tốt, có phải đã biết cách đối phó với kẻ xấu rồi không?”
“Nói thật là em cũng chưa chắc chắn, cũng không có chiến lược cụ thể nào cả nhưng em chợt hiểu ra một đạo lý.” Hạ Thiên Tình nói.
Tiêu Thần Vũ gõ xong chữ cuối cùng rồi gập laptop lại hỏi: “Đạo lý gì thế?”
“Kẻ chân trần không sợ người đi giày, chính vì tớ lo ngại quá nhiều nên mới cảm thấy khó xử. Thật ra chỉ cần tớ trút bỏ được gánh nặng trong lòng, nhắm chuẩn điểm yếu của đối phương mà tấn công thì kết quả xấu nhất cũng chẳng tệ hơn việc mất việc đâu.”
“Cậu định liều một phen à?” Tiêu Thần Vũ hỏi.
Hạ Thiên Tình còn chưa kịp trả lời thì lúc này điện thoại vang lên.
Là cuộc gọi của Lục Minh Dương.
Hạ Thiên Tình cầm điện thoại đi ra phía cửa sổ: “Alo.”
“Em đi làm chưa?” Lục Minh Dương hỏi, giọng anh ấy hơi khàn và nghẹt mũi, có vẻ như vừa mới ngủ dậy.
“Vẫn chưa, có chuyện gì vậy?”
Trong điện thoại vang lên những tiếng sột soạt, là Lục Minh Dương đã rời giường.
Lục Minh Dương: “Anh vừa mới nhận được tin, hôm nay người của ‘Lập Dương’ sẽ đến công ty các em. Anh đoán là họ nhắm vào chuyện của em đấy. Em có muốn xin nghỉ buổi sáng không?”
Người của “Lập Dương” định đến Live Life sao?
Ồ, đến để kiếm chuyện mượn đề bài phát huy à.
“Bà ta cứ đến việc bà ta, em vẫn đi làm bình thường, tại sao phải xin nghỉ chứ.” Giọng điệu Hạ Thiên Tình thản nhiên.
Lục Minh Dương thở dài rồi nói: “Đinh Thuyên là loại người anh từng tiếp xúc qua, bà ta có một bộ chiêu trò gây rối rất giỏi. Em mà đối mặt với bà ta sẽ chịu thiệt đấy. Loại người này cứ né được thì né, nếu bị loại kẹo mạch nha này bám dính lấy thì về sau sẽ có rất nhiều rắc rối.”
Hạ Thiên Tình im lặng vài giây không nói gì.
Trước đây cô vẫn chưa cảm thấy nhưng cho đến lúc này mới nhận ra, hóa ra những người xung quanh đều “khéo léo” hơn cô tưởng, hoặc có thể nói lúc bình thường không có chuyện gì thì mọi người sẽ không biểu hiện rõ ràng, giờ có chuyện xảy ra thì chiến lược ứng phó của mỗi người mới lần lượt lộ ra.
“Em sẽ không xin nghỉ đâu.” Một lát sau Hạ Thiên Tình mới nói: “Nếu bà ta là kẹo mạch nha thì em có xin nghỉ nửa ngày cũng không trốn thoát được. Hôm nay bà ta vồ hụt thì ngày mai có thể lại đến, sớm muộn gì em cũng phải đối mặt thôi.”
Lục Minh Dương: “Thiên Tình, em cho anh nửa ngày thời gian...”
Hạ Thiên Tình lại ngắt lời anh ấy: “Em biết anh có ý tốt, với tư cách là bạn bè anh báo tin trước cho em thì em cũng rất cảm kích, nhưng chuyện này anh không giúp được em đâu. Em phải dùng cách của chính mình để giải quyết. Yên tâm đi, có lẽ đến chiều là anh sẽ nhận được tin tức thôi.”
...
Phía Hạ Thiên Tình chủ động cắt đứt cuộc gọi trước.
Lục Minh Dương nhíu chặt mày với vẻ mặt u ám. Anh đặt điện thoại lên bệ rửa mặt trong phòng tắm, đứng đó thêm một lúc rồi mới lấy kem và bàn chải đánh răng ra.
Đang đánh răng dở thì Tống Khả Khanh cũng từ trên giường thức dậy. Cô ta khoác chiếc áo sơ mi của Lục Minh Dương, đi chân trần đến cửa phòng tắm, nụ cười mang theo chút hả hê trên nỗi đau của người khác.
“Sao thế, cô ta không nghe lời anh à?”
Lục Minh Dương nhìn cô ta qua gương, ánh mắt lạnh lẽo và thờ ơ.
Tống Khả Khanh cũng đi tới trước bệ rửa mặt, cười nói: “Sao anh không hỏi cô ta về chuyện tối hôm đó đi? Đinh Thuyên giăng bẫy cô ta, là ai đã đưa cô ta đi vậy?”
Lục Minh Dương nhổ bọt trong miệng ra, súc miệng rồi cầm khăn lau miệng, lẳng lặng đi lướt qua Tống Khả Khanh ra khỏi phòng tắm.
Tống Khả Khanh có thể nhận ra tâm trạng anh ấy không tốt nhưng cô ta tự thấy mình vô tội. Anh ấy vì Hạ Thiên Tình mà bực bội, dựa vào cái gì mà lại bày ra vẻ mặt đó với cô ta chứ?
Tống Khả Khanh đi theo ra ngoài rồi nói: “Thật ra anh muốn cứu cô ta cũng dễ thôi mà. Chỉ cần anh gọi điện cho Kỷ Hoài Đức, ám chỉ với ông ta vài câu rằng anh biết Đinh Thuyên đã làm những trò mờ ám gì, để Kỷ Hoài Đức cảnh cáo người của mình biết điều một chút, hôm nay Đinh Thuyên nhất định không dám làm càn đâu. Chỉ có điều nếu làm vậy, Kỷ Hoài Đức nhất định sẽ nói với Tôn Cấu, khi đó Tôn Cấu sẽ ghi hận anh một vố. Về lâu dài thì điều đó không có lợi cho anh. Bây giờ chỉ xem anh có sẵn lòng hy sinh bản thân vì công việc của Hạ Thiên Tình hay không thôi.”
Lục Minh Dương pha cà phê và vẫn luôn không đáp lời. Cho đến khi Tống Khả Khanh nói xong anh mới rót một ly, lúc này mới nhìn thẳng vào cô ta.
“Lúc mới quen em, em đâu có nhiều lời thế này.”
Tống Khả Khanh khựng lại rồi nhanh chóng chớp mắt hai cái với vẻ đầy vô tội: “Chẳng phải những gì em nói đều là điều anh đang nghĩ trong lòng sao?”
Cô ta vừa nói vừa định ôm lấy anh.
“Phụ nữ không sợ nói nhiều, chỉ sợ thói ngồi lê đôi mách.” Lục Minh Dương nghiêng người ngồi xuống sofa, “Thời gian không còn sớm nữa, em nên đi thôi.”
Tống Khả Khanh bị anh chặn họng ngay lập tức, cảm thấy mất mặt vô cùng nhưng lại không muốn thấp giọng nhún nhường, chỉ đứng sững tại chỗ hai giây rồi quay người đi vào phòng ngủ.
“Xì!”
Tống Khả Khanh trong lòng bực tức, lúc thay quần áo vẫn không khỏi hậm hực. Cô ta quẳng chiếc áo sơ mi sang một bên, vừa định nhặt quần áo của mình lên mặc vào thì trong đầu chợt lóe lên một tia sáng.
Cô ta khẽ cười một tiếng rồi nhanh chóng leo lên giường, tạo dáng vô cùng quyến rũ, sau đó dùng điện thoại tự chụp một tấm. Bối cảnh chính là căn phòng của Lục Minh Dương, ngay trên giường của anh ấy.
Hơ."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
