Đinh Thuyên tươi cười đon đả bước ra: "Ái chà, kỹ sư Hạ, thật ngại quá vì không kịp đón tiếp từ xa!"
Thái độ này giống hệt lần trước bà ta nhét phong bao cho Hạ Thiên Tình, nhiệt tình đến mức quá đáng. Hạ Thiên Tình vẫn giữ vẻ lãnh đạm như thường lệ, cô gật đầu với Đinh Thuyên rồi theo bà ta bước vào phòng họp nhỏ.
Dãy văn phòng này ngoài nhà vệ sinh và bếp thì bên trong chỉ có ba phòng. Căn lớn nhất được bài trí thành phòng họp, một căn là phòng tiếp khách và căn còn lại là phòng nghỉ.
Hạ Thiên Tình cùng Đinh Thuyên ngồi xuống trong phòng họp, nhưng trên mặt bàn ngoài mấy món đồ ăn vặt thì chẳng thấy bất kỳ tài liệu hay văn kiện cần thiết nào để bàn chuyện hợp tác.
Hạ Thiên Tình liếc nhìn một lượt rồi hỏi thẳng: "Giám đốc Đinh, lát nữa bà còn phải bắt xe đêm về sớm, chúng ta cứ nói ngắn gọn thôi nhé."
Đinh Thuyên cười hì hì rồi đưa mắt ra hiệu cho chàng trai vừa mở cửa, cậu ta nhanh chóng rời đi.
Lúc này Đinh Thuyên mới lên tiếng: "Kỹ sư Hạ, cô xem chuyện là thế này, kỹ sư Tề mà bên cô cử sang chúng tôi đã đánh giá qua rồi. Cảm thấy chuyên môn của cậu ấy còn hơi kém một chút, vì vậy chúng tôi đã bàn bạc lại và vẫn muốn do cô đích thân..."
Hạ Thiên Tình ngắt lời: "Tề Kiện cần được rèn luyện nhưng cậu ấy không phải là không làm được việc. Bản vẽ thiết kế gia cố này cậu ấy hoàn toàn có thể đảm nhiệm, hơn nữa bản vẽ của cậu ấy còn phải qua sự kiểm duyệt của công ty chúng tôi. Bản vẽ cuối cùng xuất ra nhất định sẽ được chỉnh sửa đến khi không còn vấn đề gì."
"Nhưng mà..." Đinh Thuyên vẫn cười, chỉ là nụ cười đó đột nhiên thay đổi, dường như trong bông có kim, "Vị kỹ sư Tề này khi nhận phong bao đã vỗ ngực cam đoan với chúng tôi rằng bản vẽ của cậu ấy tuyệt đối không có vấn đề, cũng nhất định có thể thông qua sự kiểm tra của quý công ty. Chính vì sự cam đoan của cậu ấy mà chúng tôi còn đưa thêm cho cậu ấy một trăm nghìn tệ, cộng với hai trăm nghìn tệ đã thỏa thuận ban đầu."
Tề Kiện đã nhận của Đinh Thuyên hai trăm nghìn tệ?
Hóa ra việc Đinh Thuyên đến hàn gắn quan hệ và bàn chuyện hợp tác với cô chỉ là giả, còn việc tạo ra chướng ngại mới là thật.
Hạ Thiên Tình lập tức nhíu mày nhưng cô không hề phát hỏa ngay lúc đó.
Cô nhìn chằm chằm Đinh Thuyên vài giây rồi đột ngột hỏi: "Giám đốc Đinh, bà đang nói kỹ sư Tề của công ty chúng tôi đã nhận của bà phong bao hai trăm nghìn tệ, đúng chứ?"
"Đúng thế, chúng tôi có cả bằng chứng chuyển khoản và ghi âm đây." Đinh Thuyên nói: "Tại sao lại đưa cho cậu ấy số tiền này thì kỹ sư Hạ chắc cô cũng hiểu. Thiết kế gia cố của bên cô chúng tôi không thể hoàn thành được. Không phải chúng tôi cố ý không làm theo bản vẽ mà là phía chủ đầu tư căn bản không muốn chi thêm tiền, chúng tôi tay trắng thì lấy gì mà gia cố đây?"
Lấy gì gia cố, chẳng lẽ đó không phải vấn đề mà các người nên tự mình giải quyết sao?
Ánh mắt Hạ Thiên Tình lạnh băng, cô nhìn Đinh Thuyên diễn kịch, một lúc lâu sau mới hỏi: "Vậy mục đích Giám đốc Đinh hẹn tôi đến đây là gì?"
Đang nói đến đây thì chàng trai trẻ khi nãy quay lại, trên tay cầm thêm một ly nước ấm, cẩn thận bưng đến trước mặt Hạ Thiên Tình.
Hạ Thiên Tình đang đối đầu với Đinh Thuyên nên chỉ dùng dư quang liếc qua một cái rồi lùi lại phía sau, cô tưởng cậu ta sẽ đặt ly nước lên bàn.
Nào ngờ giây tiếp theo, cô cảm thấy trước ngực lành lạnh, đại bộ phận nước trong ly đã đổ hết lên quần áo cô.
Hạ Thiên Tình theo bản năng đứng bật dậy, vẻ mặt lập tức đanh lại.
"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!" Chàng trai vội vàng xin lỗi.
Đinh Thuyên cũng đứng dậy theo, mắng nhiếc chàng trai: "Cậu làm cái gì vậy, ngay cả việc bưng trà rót nước cũng không xong, còn không mau đi lấy khăn lông lại đây!"
Chàng trai lập tức đi ngay.
Bộ đồ Hạ Thiên Tình đang mặc là chất liệu voan, tuy vải mềm mại và mặc mùa hè rất mát nhưng hễ gặp nước là sẽ bị thấu, hơn nữa lại rất mỏng manh. Thông thường khi mặc loại vải này, cô đều mặc thêm một chiếc áo hai dây ren thoáng khí bên trong, để dù có gặp sự cố bất ngờ gì cũng không đến nỗi bị lộ nội y gây xấu hổ.
Thật đúng lúc, sự việc hôm nay đã chứng minh cô thực sự có tầm nhìn xa.
Chàng trai nhanh chóng quay lại với chiếc khăn lông trên tay, tiến lên đưa cho Hạ Thiên Tình.
Hạ Thiên Tình nhận lấy khăn, lau qua loa vài cái rồi nói với Đinh Thuyên: "Giám đốc Đinh, tôi muốn mượn nhà vệ sinh một lát."
Đinh Thuyên dĩ nhiên không phản đối.
Hạ Thiên Tình nhanh chóng cầm túi xách, đi vòng qua chàng trai để vào nhà vệ sinh.
Cô soi gương xem thử, quần áo ướt đến mức nhìn thấu hoàn toàn, hiện rõ chiếc áo lót bên trong nhưng cũng không tính là quá hở hang.
Loại áo này còn có một ưu điểm là khô rất nhanh.
Hạ Thiên Tình cẩn thận lau một lượt trước gương, đúng lúc này cô nghe thấy tiếng Đinh Thuyên giận dữ mắng mỏ: "Từ ngày mai cậu không cần đến đây nữa! Chút việc nhỏ cũng làm không xong, chúng tôi đang bàn việc quan trọng, cậu vào phá đám một hồi làm hỏng luôn cả chuyện hợp tác rồi!"
Thật là khéo mượn gió bẻ măng.
Chàng trai kia có lẽ đã sợ đến ngây người, nãy giờ không hử một tiếng, còn Đinh Thuyên thì càng mắng càng hăng.
Cho đến khi Hạ Thiên Tình cảm thấy phiền phức, thấy quá ồn ào, cô mới bước ra khỏi nhà vệ sinh và quay lại phòng họp lúc nãy.
Nhưng trong phòng họp lại không thấy Đinh Thuyên đâu, chỉ có chàng trai trẻ kia đang cúi đầu, vẫn đứng chôn chân tại vị trí cũ.
Hạ Thiên Tình hỏi: "Giám đốc Đinh của các cậu đâu rồi?"
Chàng trai vẫn cúi đầu, chỉ tay về phía ngoài cửa.
Hạ Thiên Tình thở dài một tiếng, nói: "Cậu đi gọi Giám đốc Đinh quay lại đi, tôi còn mấy câu muốn nói với bà ấy. Còn chuyện vừa nãy, cậu chỉ là vô ý thôi, ly nước đó không liên quan gì đến dự án cả."
Chàng trai không lên tiếng, chỉ nhích dần về phía cửa.
Hạ Thiên Tình thu hồi tầm mắt, cầm nửa ly nước ấm còn lại trên bàn đi đến trước cửa sổ, định bụng vừa ngắm cảnh đêm vừa uống chút nước cho hạ hỏa, sẵn tiện đợi quần áo khô thêm một chút rồi mới đi.
Lúc này điện thoại vang lên một tiếng, cô mở ra xem, là tin nhắn WeChat của Giang Yến gửi tới.
"Cẩn thận Đinh Thuyên."
Chỉ có bốn chữ này.
Hạ Thiên Tình không trả lời, đang định cất điện thoại vào túi quần thì vừa ngước mắt lên, cô đã nhìn thấy một cảnh tượng gây sốc qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính...
Hóa ra chàng trai trẻ kia căn bản không hề rời đi mà ngược lại còn nhẹ nhàng đóng cửa phòng họp lại.
Cậu ta đứng ngay cửa, đang chậm rãi cởi quần áo, bắt đầu là áo sơ mi, sau đó là quần dài, cuối cùng đến cả giày thể thao cũng cởi ra, để lộ một mảng thịt trắng hếu, cuối cùng chỉ còn lại duy nhất chiếc quần lót.
Hạ Thiên Tình hoàn toàn sững sờ, loại tình huống này cô lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm nay vẫn là lần đầu tiên bắt gặp.
Cái này gọi là gì, quấy rối tình dục?
Hay là hiến thân?
Hạ Thiên Tình hít sâu một hơi, bấy giờ mới hiểu ra vở kịch này diễn thế nào. Hóa ra Đinh Thuyên dùng tiền dụ dỗ không thành nên mới chuyển sang dùng nam sắc sao?
Trông cô có vẻ là người thích kiểu này à?
Hạ Thiên Tình tự nghi ngờ bản thân mất hai giây, trước mắt tối sầm lại. Cô nhắm mắt rồi mở ra, nhanh chóng nhấn mở phần mềm ghi âm trên điện thoại.
Sau đó cô xoay người lại, giả vờ bình tĩnh hỏi: "Cậu làm cái gì vậy? Là Đinh Thuyên bảo cậu dùng cách này để xin lỗi à?"
Chàng trai trẻ nuốt nước miếng, có vẻ can đảm hơn lúc nãy một chút, cậu ta tiến lên vài bước rồi nói: "Xin cô hãy cho tôi một cơ hội, cũng cho công ty chúng tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ đại diện công ty nỗ lực bù đắp!"
Nếu không phải vì hoàn cảnh không phù hợp, Hạ Thiên Tình thật sự đã bật cười thành tiếng.
"Cậu đây là quấy rối tình dục đấy." Hạ Thiên Tình kìm nén cảm xúc, nói: "Đinh Thuyên muốn dùng tiền mua chuộc tôi, tôi từ chối, bà ta lại sai cậu hắt nước vào người tôi, bây giờ còn bắt cậu làm chuyện này, hóa ra công ty các người đều bàn chuyện hợp tác như vậy sao."
Chàng trai lại tiến thêm hai bước: "Dù thế nào đi nữa, cầu xin cô hãy cho tôi một cơ hội, tôi nhất định sẽ tận lực khiến cô hài lòng!"
"Phụt."
Hạ Thiên Tình lần này không nhịn được nữa, bật cười.
Nhưng cô nhanh chóng sa sầm mặt lại, cầm lấy túi xách của mình rồi đi thẳng ra cửa.
Chàng trai cũng nhanh tay lẹ mắt, vội vàng lao lên chặn cửa lại.
Hạ Thiên Tình nói: "Tránh ra."
Chàng trai lại "bùm" một tiếng, quỳ xuống trước mặt cô.
Hạ Thiên Tình bị giật mình, lùi lại hai bước: "Cậu làm gì thế?"
Giọng nói của chàng trai còn vang dội hơn cả lúc nãy: "Xin cô hãy cho tôi cơ hội này!"
Hạ Thiên Tình đảo mắt một vòng, thật sự đã tức giận đến mức đầu ngón tay run rẩy.
Đây chẳng phải là ăn vạ sao!
Cô quay lại bên bàn, cầm lấy nửa ly nước ban nãy hắt thẳng vào người chàng trai, khiến cậu ta lập tức rùng mình một cái.
Hạ Thiên Tình hỏi: "Tỉnh táo chưa? Còn không tránh ra là tôi báo cảnh sát đấy."
Chàng trai vẫn rất cố chấp, nói: "Tôi đang mắc nợ, nếu làm hỏng chuyện này thì sẽ không còn đường sống nữa!"
Thế thì liên quan gì đến tôi?
Đó là lời thoại trong lòng Hạ Thiên Tình.
Nhưng cô cũng biết rằng xông thẳng ra ngoài là không được, nếu xảy ra giằng co thì cô không thể đánh lại cậu thanh niên này.
Hạ Thiên Tình đứng yên tại chỗ im lặng vài giây, đột ngột xoay người quay lại bên bàn, tựa lưng vào cạnh bàn rồi hỏi: "Vậy phải làm thế nào cậu mới có đường sống đây? Đinh Thuyên dạy cậu thế nào?"
Nghe thấy giọng điệu Hạ Thiên Tình thay đổi, chàng trai đầu tiên là ngẩn ra, khi ngẩng đầu lên vẫn còn chút không tin nổi. Nhưng thấy cô tựa vào bàn, một tay chống lên cạnh bàn, nghiêng đầu khẽ mỉm cười, toát ra vẻ nữ tính dịu dàng vô cùng động lòng người, dường như những lời lạnh lùng vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu ta.
Chàng trai nuốt nước miếng, vịn sàn nhà đứng dậy, thận trọng tiến lên một bước, nói: "Tôi, bây giờ tôi có thể thể hiện cho cô thấy."
Hạ Thiên Tình lại muốn cười, nhưng cô nhanh chóng nhịn được.
"Được thôi, tôi đợi đây."
Gương mặt chàng trai đỏ bừng, vì nhận được sự khích lệ nên lá gan cũng lớn hơn. Cậu ta tiến đến trước mặt Hạ Thiên Tình, đứng rất gần, cúi đầu nhìn dáng vẻ mỉm cười của cô, hai tay căng thẳng nắm lại thành nắm đấm rồi đặt lên vai Hạ Thiên Tình.
Cậu ta cúi đầu xuống, nuốt nước miếng, muốn hôn Hạ Thiên Tình.
Hạ Thiên Tình từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười, chỉ có ánh sáng trong mắt là ngày càng lạnh lẽo.
Cho đến khi cô nhấc đôi giày cao gót lên, âm thầm đạp mạnh xuống.
Một tiếng hừ nhẹ vang lên, chàng trai nhe răng trợn mắt cúi gập người xuống, nhưng gót giày của Hạ Thiên Tình vẫn ghim chặt trên mu bàn chân cậu ta, ra sức nghiền qua nghiền lại.
Cho đến khi chàng trai thảm hại lùi ra xa, mặt đỏ bừng như thể sắp ngất đi đến nơi.
Hạ Thiên Tình không thèm để ý đến cậu ta, dọn dẹp xong chướng ngại vật liền đi thẳng về phía cửa.
Chàng trai ôm chân cúi người đuổi theo hòng ngăn cản, cậu ta chộp lấy cánh tay Hạ Thiên Tình, cô dùng sức hất tay ra, ngón tay cậu ta cuối cùng chỉ nắm trúng một chút vải áo. Cộng thêm lực quán tính khi cậu ta ngã xuống sàn, cú chộp này lại trực tiếp kéo tuột chiếc áo sơ mi của Hạ Thiên Tình xuống.
Hai chiếc cúc áo sơ mi bị đứt tung, cổ áo cũng vang lên tiếng "xoẹt", để lộ hơn nửa bờ vai trái.
Hạ Thiên Tình cảm thấy vai mình lành lạnh, cô kinh ngạc nhìn lại bản thân rồi vội vàng kéo áo sơ mi lại.
Chàng trai ngã dưới đất cũng không ngờ tới chuyện này, nhưng cơn đau vẫn chưa qua đi, cậu ta chỉ có thể nhăn nhó nói: "Xin cô đừng đi, tôi..."
Hạ Thiên Tình không thèm nhìn cậu ta, chỉ lấy thẻ nhân viên từ trong túi xách ra, tháo dây đeo rồi dùng chiếc kẹp nhỏ trên dây kẹp chặt hai vạt áo sơ mi lại.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng chuông cửa.
Rất nhanh sau đó có tiếng bước chân vang lên trên hành lang ngoài phòng họp, Đinh Thuyên đi ra mở cửa.
"Ai đấy?"
Cửa mở.
"Anh là..."
Đinh Thuyên chỉ kịp nói được hai chữ đã bị người tới đẩy dạt sang một bên cùng với cánh cửa.
Khoảnh khắc Hạ Thiên Tình mở cửa phòng họp, cô vừa vặn nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, người tới bước những bước rất dài, giống như một cơn gió lướt nhanh đến trước mặt cô.
Gương mặt đẹp trai xuất chúng của Giang Yến lúc này cũng đã biến sắc. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, đôi mắt ấy vừa đen vừa lạnh khiến người ta thấy rợn người.
Anh hạ tầm mắt, nhìn qua dáng vẻ thảm hại của cô, áo sơ mi không những bị ướt mà còn bị rách.
Anh hít một hơi, trầm giọng hỏi: "Có bị thương không?"
Hạ Thiên Tình chớp mắt.
"Không có, người bị thương là cậu ta." Cô vừa nói vừa đẩy hẳn cánh cửa phòng họp ra, lộ ra chàng trai bên trong.
Đuôi lông mày Giang Yến nhướng lên, mi mắt giật giật hai cái, khi nhìn lại cô thì đột nhiên không thốt nên lời.
Cho đến khi Đinh Thuyên thốt lên một tiếng kinh hãi, kêu lên: "Kỹ sư Hạ, các người đang làm cái gì thế này! Còn anh nữa, anh là ai, sao có thể tự tiện xông vào đây!"
Hạ Thiên Tình không nói gì, chỉ nhìn Giang Yến.
Vẻ mặt anh lạnh lùng, lẳng lặng nhắm mắt lại như thể đang kìm nén cảm xúc của chính mình. Khi xoay người, anh để tấm lưng rộng lớn đối diện với cô, bàn tay buông thõng bên sườn thì ngửa ra sau.
Hạ Thiên Tình nhìn thấy, cô đưa tay cho anh và bị anh nắm chặt lấy.
Giang Yến cười lạnh một tiếng: "Không muốn bị thương thì tránh ra."
Đinh Thuyên ngẩn người, im bặt, chỉ biết nhìn chằm chằm vào Giang Yến.
Vài giây đối đầu trôi qua trong sự im lặng đến nghẹt thở.
Đinh Thuyên cảm thấy tóc gáy dựng đứng hết cả lên, cuối cùng đành phải nhường đường.
...
*Sự cố năm 2009 được nhắc đến ở đây là "Sự cố sập tòa nhà ở Thượng Hải".
Lời tác giả:
Vì có một số bạn chặn phần lời tác giả nên tôi dán thông tin về sự cố sập nhà ở Thượng Hải năm 2009 vào phần nội dung chính, các bạn có thể tìm kiếm trên mạng.
Được rồi, phong bao vẫn tiếp tục, bình luận 2 điểm đều có phần nhé moa moa~. Chương hôm qua phát hôm nay, chương hôm nay phát ngày mai. Hôm qua cập nhật tôi quên nói vụ phát phong bao, không sao cả, sau này dù quên nói tôi cũng vẫn sẽ phát.
..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



