Sáng sớm, ánh mặt trời len lỏi qua khe rèm cửa rồi rọi những vệt sáng nhạt nhòa xuống phía cuối giường. Cả căn phòng ngập tràn một làn hương thơm dịu nhẹ.
Thân hình cao lớn vạm vỡ chiếm hơn nửa chiếc giường. Mí mắt người đàn ông khẽ động, khi mở mắt ra thì nơi hốc mắt in hằn một nếp gấp sâu, sâu trong đồng tử lưu chuyển một vẻ tình tứ dịu dàng.
Người đàn ông cầm lấy chiếc điện thoại trên tủ đầu giường để xem giờ, vẫn chưa đến bảy giờ sáng.
Ngay sau đó anh nghiêng đầu nhìn sang người phụ nữ đang nằm ở phía bên kia.
Làn da mịn màng, hàng mi cong vút cùng sắc mặt hồng nhuận. Chút ánh sáng rọi vào trong phòng đã phác họa nên những đường nét nghiêng tuyệt đẹp trên gương mặt cô. Những ngón tay đặt bên ngoài chăn tỏa ra vẻ bóng bẩy mềm mại.
Người đàn ông chống tay lên đầu ngắm nhìn một hồi. Mãi cho đến khi anh bật chức năng chụp ảnh của điện thoại rồi tự soi lại mình, khóe môi vốn đang nhếch lên đột ngột mím chặt lại.
Trong ánh mắt lạnh lùng chỉ còn lại sự chán ghét và phê phán.
Tối qua họ đã quấn quýt lấy nhau hơn nửa đêm, lại còn uống không ít rượu.
Anh buộc phải thừa nhận rằng cho dù là vẻ đẹp trời ban cũng không chịu nổi thử thách kiểu này. Chất cồn và sắc dục đủ để khiến nhan sắc của một soái ca bị sụt giảm đi đôi chút.
Người đàn ông xem xét một lát rồi cuối cùng không thể nhịn được nữa. Anh nhẹ nhàng bước xuống giường và đi vào phòng tắm.
Vài phút trôi qua.
Người đàn ông lại lẳng lặng đi ra rồi nằm xuống một cách không tiếng động, mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Mãi cho đến khi chuông báo thức trên điện thoại ở tủ đầu giường bên kia vang lên, người phụ nữ mới khẽ cuộn người lại. Cô không chạm vào điện thoại mà còn vùi sâu hơn vào trong chăn bông.
Người đàn ông vươn cánh tay dài ấn tắt báo thức, sau đó cuộn cả cô lẫn chăn vào lòng mình.
"Nên dậy rồi."
Ba chữ nhẹ nhàng thốt ra ngay sát vành tai cô.
Người phụ nữ nghiêng đầu cho đến khi cảm nhận được vài nụ hôn rơi trên cổ. Cảm giác nhồn nhột khiến cô muốn cười nên mới mở mắt ra liếc nhìn người đàn ông.
Người đàn ông định cúi xuống hôn lên môi cô nhưng lại bị hai ngón tay của cô chặn lại ở giữa. Trong mắt cô chẳng hề có chút vẻ ngái ngủ nào, lời nói còn mang theo ý trêu chọc: "Trẻ hơn vài tuổi đúng là có khác. Hôm qua uống nhiều rượu như vậy mà ngủ chưa đầy ba tiếng đồng hồ mà da dẻ vẫn đẹp thế này."
Người đàn ông nhận được lời khen thì không tài nào kiềm chế được khóe môi đang tự nhiên cong lên, ngay cả giọng nói cũng trầm xuống vài phần: "Đó là vì em vẫn chưa soi gương đấy thôi."
Sáng sớm, trai đẹp, chăn ấm, lại còn có những lời đường mật...
Đây mới chính là cuộc đời chứ?
Người phụ nữ nghiêng mình, một tay chống đầu rồi chậm rãi mỉm cười: "Vừa rồi em đã soi rồi."
Nụ cười của người đàn ông bỗng chốc cứng đờ.
"Vào mười phút trước khi anh lén đi rửa mặt ấy." Người phụ nữ vừa nói vừa ghé sát vào mặt anh mà ngửi ngửi, sau đó bình phẩm như thật: "Ừm, trên người anh có một mùi hương rất cao cấp. Anh... có phải đã dùng mỹ phẩm dưỡng da của em không?"
"..."
Một khoảng lặng im thin thít.
Đôi mắt người đàn ông nheo lại.
Người phụ nữ không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cho đến khi người đàn ông tung chăn chui vào bên trong khiến người phụ nữ vừa cười vừa hét, cố gắng né tránh khắp nơi nhưng rồi cả hai vẫn lăn lộn thành một đoàn.
...
...
Sáng sớm, từ trong chăn ấm vươn ra một cánh tay trắng nõn thon dài. Cô dứt khoát ấn tắt chuông báo thức trên điện thoại đặt ở tủ đầu giường.
Hạ Thiên Tình trở mình trong chăn, một tay theo bản năng quờ quạng sang bên cạnh.
Trống không.
Lại là mơ.
Sáng sớm, một mình, chăn ấm, không thể lười biếng nằm giường...
Đây mới là cuộc đời thực sự.
Hạ Thiên Tình mở mắt thẫn thờ một lúc rồi nhanh chóng rời giường đi vào phòng tắm.
Một ngày mới đã bắt đầu.
...
Chưa đầy nửa tiếng đồng hồ, Hạ Thiên Tình đã sửa soạn sạch sẽ, ăn xong bữa sáng và chuẩn bị đi làm.
Vừa bước ra khỏi cửa, cô đã thấy căn hộ đối diện vốn bỏ trống bấy lâu đang mở toang. Năm sáu công nhân đang vận chuyển đồ đạc vào bên trong.
Bên cạnh cửa có một người đàn ông trông giống như quản lý của công ty chuyển nhà đang đứng chỉ huy: "Cẩn thận một chút, mấy thùng này là đồ dễ vỡ."
Những công nhân này đi đi lại lại vận chuyển ít nhất cũng phải hơn hai mươi thùng giấy vào trong, đó là chưa kể các thiết bị điện gia dụng và đồ nội thất. Rõ ràng gia đình chuyển đến đây có không ít người, chỉ là ngoài người quản lý đứng ở cửa ra thì không thấy ai khác.
Người quản lý cũng chú ý đến ánh mắt của Hạ Thiên Tình. Anh ta mỉm cười định tiến lên chào hỏi nhưng ánh mắt của Hạ Thiên Tình đã cụp xuống và dán chặt vào điện thoại.
Có một tin nhắn WeChat mới gửi đến, người gửi là lãnh đạo trực tiếp của Hạ Thiên Tình, cũng là cộng sự sáng lập của văn phòng kiến trúc Live Life - Thượng Hân.
"Kết quả thế nào?" Thượng Hân chỉ nhắn vỏn vẹn năm chữ, đi thẳng vào vấn đề hỏi về kết quả chuyến công tác lần này của cô.
Hạ Thiên Tình trả lời: "Cho em nửa tiếng nữa, em đến văn phòng sẽ báo cáo trực tiếp với chị."
"Được."
Hạ Thiên Tình bước vào thang máy.
Người đàn ông nhớ lại biểu cảm vừa rồi của người phụ nữ. Ánh mắt dường như không có chút hơi ấm, đôi môi mím chặt trông có vẻ rất thiếu kiên nhẫn vì bị làm phiền, nhìn qua có vẻ hơi khó gần, không muốn người lạ tiếp cận và còn có chút lạnh lùng?
Chỉ là người quản lý còn chưa kịp nghĩ ra từ ngữ nào thích hợp và uyển chuyển để miêu tả thì lúc này đầu dây bên kia vang lên một giọng nói thản nhiên: "Đừng làm phiền hàng xóm. Khi chuyển nhà hãy nhắc các công nhân cố gắng giữ yên lặng nhất có thể để tránh gây ra tranh chấp với láng giềng."
Người quản lý ngẩn người: "Cái gì... ồ, vâng, được ạ. Tôi không hề làm phiền hàng xóm của anh đâu, anh cứ yên tâm. Công việc của chúng tôi rất thận trọng, đảm bảo sẽ không gây phiền hà cho người dân!"
...
Mùa hè ở Lịch Thành nóng hầm hập ngay từ khi mặt trời vừa mọc.
Đường chính đã bị tắc nghẽn hoàn toàn. Chiếc xe mà Hạ Thiên Tình gọi đang len lỏi trong đường phụ, DJ trên đài phát thanh đang kể chuyện cười nhưng cô không có tâm trí đâu mà nghe, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào việc trả lời tin nhắn công việc.
Lúc trước cô chọn mua nhà ở khu chung cư này, ngoài việc kết cấu tòa nhà là do chính cô thiết kế thì một nguyên nhân khác là vì nó rất gần văn phòng kiến trúc Live Life, dù có tắc đường cũng chỉ mất mười mấy phút.
Quả nhiên, chuyến đi hôm nay mất chưa đầy mười lăm phút.
Hạ Thiên Tình đến tòa nhà văn phòng rồi hòa vào dòng người bước vào thang máy. Cô nhanh chóng bị đám đông đẩy vào sát mép nhưng cô thậm chí còn không thèm ngước mắt lên mà tiếp tục mở một email khác ra xem.
Thang máy cứ đi rồi lại dừng, cửa mở hai lần và những người đang chen chúc bên trong cũng dần tản ra.
Bên cạnh Hạ Thiên Tình cũng có hai người vừa bước ra khiến chỗ đứng thông thoáng hơn một chút.
Nào ngờ lúc này, một mùi lạ đột ngột xộc vào mũi, đó là loại mùi của người lâu ngày không tắm rửa.
Hạ Thiên Tình theo bản năng nhíu mũi lại rồi nghiêng đầu nhìn qua. Đó là Tề Kiện, nghiên cứu sinh mới đến của văn phòng.
Tề Kiện nói bằng tông giọng khá lớn: "Kỹ sư Hạ, thật khéo quá. Lúc nãy vào thang máy tôi đã nhìn thấy cô rồi. Chẳng phải cô đang đi công tác sao mà đã về nhanh thế này? À đúng rồi, bản vẽ tôi đã sửa xong và gửi vào hòm thư của cô tối qua rồi đấy, khi nào rảnh cô xem qua nhé."
Hạ Thiên Tình đặt điện thoại xuống, mắt nhìn thẳng về phía trước một lúc lâu không nói lời nào. Đợi cho những người phía trước xuống thêm một đợt, cô mới tiến lên hai bước rồi nói: "Tôi xem rồi."
Nhanh vậy sao?
Tề Kiện lại hỏi: "Vậy thì có thể xuất bản vẽ được chưa ạ?"
Thông thường, bản vẽ kiến trúc sau khi được xét duyệt thông qua thì có thể xuất bản. Sau khi báo cáo thẩm định, bản vẽ sẽ được gửi đến tay người giám sát được chỉ định để dự án bắt đầu thi công.
Nhưng bản vẽ của Tề Kiện vẫn đang bị kẹt ngay ở bước đầu tiên.
"Bản vẽ của cậu tạm thời vẫn chưa thể xuất được." Hạ Thiên Tình nói với âm lượng không cao, giọng điệu cũng rất thản nhiên.
Tề Kiện rõ ràng là ngẩn ra: "Nhưng tôi đã sửa lại tất cả theo những vấn đề mà cô đã đánh dấu rồi mà."
"Cậu có sửa, nhưng sửa chưa tới nơi tới chốn."
"Hả, vậy... vậy Kỹ sư Hạ xem giúp tôi với, còn chỗ nào có vấn đề cô cứ nói, tôi sẽ sửa từng cái một."
Thái độ thì khá tốt, hiềm nỗi làm việc lại cẩu thả, đại khái cho xong chuyện.
Cái cậu Tề Kiện mới đến này chính là kiểu người điển hình phải thúc vào mông mới chịu đi. Mỗi lần cậu ta sửa xong bản vẽ, Hạ Thiên Tình đều phải không yên tâm mà kiểm tra lại một lượt, rồi sau đó cô sẽ phát hiện ra thêm nhiều lỗi sai tai hại hơn.
Nếu là trước đây, Hạ Thiên Tình nhất định sẽ nói thẳng không kiêng nể. Thế nhưng hiện tại bộ phận kết cấu đang thiếu nhân lực, mà những kẻ làm việc hời hợt trong ngành này lại quá nhiều, việc tuyển dụng vô cùng khó khăn. Chỉ cần không phạm lỗi gì quá lớn thì vẫn phải cố gắng giữ người lại.
Vì vậy khi Hạ Thiên Tình lên tiếng lần nữa, đôi mắt cô khẽ cong lại, tỏ ra đủ lịch sự và khách sáo: "Trong ý kiến chỉnh sửa của tôi có một câu như thế này - 'Tất cả các bản vẽ làm tương tự như trên'. Theo nghĩa mặt chữ thì điều đó có nghĩa là dù tôi chỉ đánh dấu vấn đề trên một bản vẽ nhưng những bản vẽ khác cũng phải dựa theo tiêu chuẩn tôi đã đánh dấu để tự kiểm tra và chỉnh sửa, phải biết suy một ra ba. Cho nên, cậu vẫn phải tiếp tục sửa cho đến khi nào có thể xuất được bản vẽ mới thôi."
Hạ Thiên Tình nói với giọng ôn hòa nhưng cô lại không biết rằng nụ cười của mình đã khiến Tề Kiện cảm thấy rợn cả tóc gáy.
Tề Kiện im bặt, không tự chủ được mà nhớ đến một lời đồn đại nào đó mà các đồng nghiệp đang xầm xì mấy ngày nay...
Nghe nói trước khi Hạ Thiên Tình đi công tác, cô đang xem bản vẽ của một ai đó.
Khi trợ lý mang tài liệu đến cho cô, chỉ thấy đôi lông mày cô nhíu chặt, vẻ mặt đầy sự thiếu kiên nhẫn, miệng còn lẩm bẩm một câu thế này: "Sao bây giờ chất lượng nghiên cứu sinh lại kém như vậy nhỉ."
Lời nhận xét không mặn không nhạt này đã nhanh chóng được lan truyền trong nội bộ.
Chỉ là nghiên cứu sinh trong văn phòng đâu chỉ có mình Tề Kiện. Lúc mới nghe được lời này cậu ta cũng không để tâm lắm, nghĩ bụng điểm chuyên ngành của mình cũng chẳng thấp, kiểu gì cũng không phải đang nói mình.
Cho đến lúc này khi nhìn thấy biểu cảm của Hạ Thiên Tình, lại nghe cô buông ra mấy câu như vậy, cậu ta bỗng dưng liên hệ ngay tới bản thân mình.
Bầu không khí trong thang máy trở nên căng thẳng. Những người đi cùng cũng vì mấy câu "mỉa mai" lạnh lùng vừa rồi của Hạ Thiên Tình mà theo bản năng né sang hai bên. Người thì nhìn điện thoại, người thì nhìn chằm chằm vào những con số tầng đang nhảy phía trên với vẻ mặt ngượng ngùng.
Tâm trạng của Tề Kiện cũng sụp đổ đôi chút. Cậu ta nuốt nước bọt, vốn định nói gì đó để cứu vãn tình hình nhưng mấy lần định mở miệng mà lại không thốt lên được lời nào.
Thang máy dừng ở tầng mười sáu, Hạ Thiên Tình là người đầu tiên bước ra ngoài.
Tề Kiện khựng lại một giây rồi vội vàng đuổi theo, lẽo đẽo đi sau Hạ Thiên Tình vào cửa văn phòng với vẻ mặt vô cùng khó coi.
Thực ra những người thường xuyên làm việc với bản vẽ như họ thì có mấy ai sắc mặt tốt đâu chứ. Bất kể là kiến trúc sư hay kỹ sư kết cấu thì đều là nghề nghiệp có độ rủi ro cao, đừng nói là sức khỏe kém, ngay cả việc đột tử cũng là chuyện thường tình.
Chỉ là lúc này, Hạ Thiên Tình vô cảm đi phía trước còn Tề Kiện với vẻ mặt thảm hại đi theo sau. Cảnh tượng này lọt vào mắt cô em lễ tân thì không tránh khỏi bị diễn giải sang một hướng khác...
Tin tức lập tức bùng nổ.
—— Chú ý, chú ý! Hạ Thiên Tình đi công tác về rồi!
—— Cậu nghiên cứu sinh mới thật đen đủi, tình cờ đi cùng thang máy với Hạ Thiên Tình rồi dường như bị cô ấy mắng cho một trận, nhìn cái bộ dạng kia sắp khóc đến nơi rồi kìa!
"A, Hạ Thiên Tình đi vào văn phòng của Thượng Hân rồi!"
"Thôi xong, Tề Kiện sắp bị trù dập rồi!"
"Trời ạ, cứu lấy đứa trẻ này với!"
"Thôi đi, chúng ta cứ nên kẹp chặt đuôi mà làm người cho tốt, đừng để bị nắm thóp, nếu không người tiếp theo sẽ đến lượt mình đấy."
...
Chẳng mấy chốc Hạ Thiên Tình đã đứng trước cửa phòng làm việc của Thượng Hân. Chỉ là cô còn chưa kịp gõ cửa thì thư ký Thôi Nguyên vừa mới cầm tài liệu in xong đi tới đã khẽ ho một tiếng từ phía sau.
Tay của Hạ Thiên Tình dừng lại ở giữa không trung. Cô nghiêng người thì thấy Thôi Nguyên đang đứng trước bàn làm việc nháy mắt ra hiệu với cô.
Ý là tâm trạng của Thượng Hân lúc này không được tốt cho lắm.
Hạ Thiên Tình hỏi: "Vì ai vậy?"
Thôi Nguyên mấp máy môi tạo thành một chữ: "Tôn."
Hạ Thiên Tình nhướng mày và lập tức hiểu ra.
Chữ "Tôn" này chính là Tôn Cấu, chồng cũ của Thượng Hân.
Mặc dù cuộc hôn nhân của hai người đã kết thúc từ vài năm trước nhưng trong làm ăn họ vẫn là đối tác của nhau. Văn phòng kiến trúc Live Life này lúc đầu cũng là do Tôn Cấu bỏ tiền đầu tư. Nhờ có bối cảnh của Tôn Cấu trong công ty bất động sản cùng các mối quan hệ của Thượng Hân với các chủ đầu tư mà văn phòng lớn mạnh rất nhanh, từ đó thu hút thêm vốn của các cổ đông khác và vài cộng sự nữa.
Hiện tại khoản đầu tư của Tôn Cấu tuy không còn là phần lớn nhưng mạng lưới quan hệ và địa vị của ông ta vẫn sừng sững ở đó. Những năm qua ông ta cũng giới thiệu không ít hợp đồng cho văn phòng, cho nên quan hệ lợi ích giữa Thượng Hân và ông ta không những không bị cắt đứt vì ly hôn mà ngược lại còn trở nên chặt chẽ và thuần túy hơn.
Trong lòng Hạ Thiên Tình đã nắm rõ tình hình nhưng cô không hề có ý định lùi bước. Cô đương nhiên biết Thượng Hân vì chuyện gì mà tâm trạng không tốt, và càng hiểu rõ Tôn Cấu muốn đạt được mục đích gì.
Thật trùng hợp, cả hai chuyện đó đều có liên quan đến cô.
Hạ Thiên Tình giơ tay gõ nhẹ lên cánh cửa hai cái.
Bên trong vọng ra tiếng trả lời: "Vào đi."
Hạ Thiên Tình đẩy cửa bước vào. Cánh cửa hơi nặng vì bên trong đang mở cửa sổ, luồng gió từ bên ngoài thổi vào tạo thành một lực cản nhẹ.
Gió thổi qua vạt áo và mái tóc của Hạ Thiên Tình, mang theo cả mùi thuốc lá nhạt nhòa.
Trong văn phòng, Thượng Hân đang tựa lưng vào bàn làm việc, một tay đặt trên mép bàn, kẽ ngón tay kẹp một điếu thuốc. Gương mặt chị không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt bình thản không nhìn ra chút khó chịu nào nhưng bầu không khí trong phòng lại vô cùng căng thẳng.
Hạ Thiên Tình đứng bên cửa, liếc mắt nhìn Thượng Hân một cái rồi chuyển hướng nhìn về phía màn hình đối diện với chị.
Thượng Hân đang họp trực tuyến qua màn hình, người đàn ông đang nói chuyện chính là Tôn Cấu.
Tôn Cấu đang nói: "Tôi biết cô rất tán thưởng Hạ Thiên Tình, nhưng tôi đã nói với cô từ sớm rồi, nhuệ khí của cô ta quá lớn, lại còn có chút kiêu ngạo khó thuần phục. Người như vậy có thể đào tạo thành tướng tài nhưng cũng cần phải cẩn thận thuần hóa. Bất kỳ tướng tài nào cũng là con dao hai lưỡi, nếu không biết cách sử dụng khéo léo thì sẽ phản chủ bất cứ lúc nào. Cô xem, lần này phái cô ta đi thị sát công trường, cô ta đã đắc tội với bao nhiêu người rồi. Tôi không cần biết cô ta là vô tình hay hữu ý, chuyện này sẽ nhanh chóng lan truyền trong giới, ảnh hưởng trực tiếp đến mối quan hệ hợp tác của văn phòng chúng ta."
Thượng Hân vẫn không có biểu cảm gì, chị nói: "Thiên Tình trước giờ tính tình vẫn luôn như vậy. Việc khéo léo đưa đẩy tạo không khí không phải là thế mạnh của cô ấy, nhưng về mặt chuyên môn thì cô ấy không có gì để chê trách."
Tôn Cấu lại không đồng tình: "Nhưng cái ngành này không thiếu nhân tài. Chuyên môn giỏi thì cũng phải biết cách đối nhân xử thế. Đến cả mối quan hệ cá nhân với khách hàng mà cô ta cũng không xử lý tốt được thì ai còn muốn hợp tác với cô ta nữa? Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Thiên Tình phản bác khách hàng rồi. Lần trước cô ta cũng nói về nguyên tắc này nọ, kết quả thì sao? Đối phương sau đó chỉ dành cho cô ta đúng bốn chữ bình phẩm - 'Không biết biến thông'."
Câu nói này vừa thốt ra, không khí dường như đóng băng mất vài giây.
Hạ Thiên Tình không có động tác gì, chỉ khoanh tay trước ngực nhìn chằm chằm vào màn hình. Với góc đứng của mình, Tôn Cấu trong màn hình sẽ không nhìn thấy cô nhưng cô lại có thể thấy rõ từng cử động nhỏ của ông ta.
Ông ta có vẻ đang ngồi ở hàng ghế sau của một chiếc xe hơi nào đó. Những nếp nhăn trên mặt hiện rõ sự già đời và lão luyện, hai bên thái dương lốm đốm tóc bạc, đôi lông mày nhíu lại tạo thành chữ Xuyên, trong ánh mắt tràn đầy uy quyền. Kết hợp với bộ âu phục được cắt may tinh xảo, trông ông ta hoàn toàn phù hợp với vị thế và bối cảnh của mình.
Thực ra ba người có mặt đều hiểu rõ ý nghĩa của những lời vừa rồi. Vẻ bề ngoài thì Tôn Cấu đang chấp nhặt chuyện Hạ Thiên Tình đi công tác gây hấn với người khác, cũng có ý đào bới lại nợ cũ, nhưng thực chất là đang gõ đầu Thượng Hân, còn có ý chỉ trích và giáo huấn chị không biết cách nhìn người và đào tạo nhân tài.
Hạ Thiên Tình khẽ nhếch môi. Từ trước khi đến văn phòng Live Life, cô đã nghe nói Tôn Cấu lớn hơn Thượng Hân hẳn một giáp. Hai người họ là một cuộc hôn nhân vì lợi ích, và Tôn Cấu vẫn luôn là người đào tạo, nâng đỡ Thượng Hân.
Quả nhiên, chuyện này chẳng khác gì đang dạy dỗ con trẻ.
Hạ Thiên Tình vừa nghĩ đến đây, khẽ ngước mắt lên thì nghe thấy Thượng Hân nói thế này: "Nói đi nói lại thì anh cũng chỉ mới nghe lời phàn nàn từ phía bên thi công, đó chỉ là lời nói từ một phía, sự thật thế nào vẫn chưa thể định luận được. Cứ đợi tôi hỏi qua Thiên Tình rồi hãy tính tiếp. Anh yên tâm, dù thế nào tôi cũng sẽ đưa ra một câu trả lời thỏa đáng cho anh."
Cuộc họp trực tuyến nhanh chóng bị Thượng Hân ngắt kết nối, sau đó chị ấn tắt nửa điếu thuốc còn đang cháy dở trên tay.
Hạ Thiên Tình bước lên phía trước, đôi giày cao gót nện trên sàn gỗ tạo ra những tiếng động đanh gọn.
Thượng Hân đã quay trở lại ghế làm việc và nói: "Những lời vừa rồi cô đều nghe thấy cả rồi, tôi muốn nghe lời giải thích của cô."
..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)