Tiêu Thần Vũ cố gắng miêu tả “anh Giang” sống ở đối diện rồi bắt đầu đoán xem công việc của đối phương là gì.
Hạ Thiên Tình rửa bát xong và pha một bình cà phê, cô chỉ mỉm cười chứ không tiếp lời.
Tiêu Thần Vũ thấy cô rót một tách cà phê liền hỏi: "Không phải cậu mới đi công tác về sao, không nghỉ ngơi vài ngày mà định thức đêm vẽ bản vẽ à?"
"Tớ tranh thủ thời gian đọc sách vì nửa cuối năm muốn thi lấy thêm chứng chỉ nữa." Hạ Thiên Tình nói.
"Hả? Cậu đã là Kỹ sư kết cấu cấp 1 rồi còn thi gì nữa, Kiến trúc sư sao?" Tiêu Vũ Thần cũng giống như đa số người ngoài ngành khác khi kiến thức về ngành xây dựng của cô ấy chỉ là bề nổi.
"Kỹ sư địa chất công trình."
"Kỹ sư địa chất? Ồ, có phải là kỹ thuật xây dựng không?"
"Ừm, chuyên môn chính của tớ là kết cấu nhưng kết cấu chỉ phụ trách phần trên của công trình còn nền móng là do bên địa chất phụ trách. Nếu có thể cân nhắc cả hai phần cùng lúc thì tớ có thể quản lý toàn bộ các vấn đề về kết cấu của cả công trình rồi."
"Không ngờ ngành của các cậu lại phân chia chi tiết đến vậy."
"Bây giờ người có bằng cấp 1 cũng nhiều nên nếu chỉ có một tấm bằng lận lưng thì ưu thế cá nhân sẽ không rõ rệt. Tranh thủ lúc đầu óc còn nhạy bén và đọc được sách thì tớ cố gắng xem thêm một chút."
Tiêu Vũ Thần nghe mà ngẩn ngơ. Cô ấy nhìn Hạ Thiên Tình rồi lại nghĩ đến bản thân mình mà lẩm bẩm: "Thế giới của học bá đúng là khó hiểu thật mà..."
Hạ Thiên Tình nhướng mày định nói gì đó thì đúng lúc này điện thoại reo lên.
Là Lục Minh Dương.
Họ hiếm khi gọi điện cho nhau mà phần lớn thời gian nếu không có việc gì gấp thì chỉ nhắn tin WeChat, một khi đã gọi điện thì chắc chắn là chuyện không thể trì hoãn.
Hạ Thiên Tình vừa bắt máy vừa đi về phía cửa sổ. Ánh đèn hắt lên cửa kính phản chiếu hình bóng của cô với những đường nét mềm mại và xinh đẹp.
"Alo."
Đầu dây bên kia truyền đến một tiếng thở dài nhẹ mang theo vài phần bất lực, sau đó mới nghe thấy giọng của Lục Minh Dương: "Mẹ anh lát nữa sẽ qua đây."
Hạ Thiên Tình khựng lại: "Muộn thế này sao?"
Bây giờ đã là tám giờ tối rồi.
"Bà ấy nói là mang canh qua cho anh nhưng anh nghĩ chắc là đi kiểm tra đột xuất thôi." Lục Minh Dương nói.
Hạ Thiên Tình nhìn ra đường phố qua cửa sổ. Lúc này đã qua giờ cao điểm nên đường xá không còn quá tắc nghẽn.
"Khoảng nửa tiếng nữa em có thể qua đó, có kịp không?"
"Kịp."
"Được, lát nữa gặp."
Hạ Thiên Tình dứt lời liền cúp máy rồi nhanh chóng quay vào phòng.
Chưa đầy hai phút sau Hạ Thiên Tình đã cầm túi xách đi ra, trên người vẫn còn mặc bộ đồ ở nhà.
Tiêu Vũ Thần thấy cô đi đến cửa thay giày thể thao thì hỏi: "Cậu định ra ngoài à?"
"Ừm, tớ qua nhà Lục Minh Dương." Hạ Thiên Tình xỏ giày xong rồi kiểm tra lại chìa khóa và điện thoại xem đã mang đủ chưa, sau đó mở cửa nói: "Ngày mai tớ về."
Cánh cửa khép lại.
Tiêu Vũ Thần ngơ ngác đầy dấu hỏi chấm.
Lạ thật, không phải là thỏa thuận hẹn hò sao, tại sao lại trực tiếp cầm đồ sang đó ngủ qua đêm rồi?
...
Chưa đầy nửa tiếng sau Hạ Thiên Tình đã đến nhà Lục Minh Dương. Cô bấm chuông cửa rồi nhanh chóng đi thang máy lên lầu.
Cửa mở ra, Lục Minh Dương cũng đang mặc đồ ở nhà và đi một đôi dép lê bằng vải bông. Tóc anh ấy hơi ướt với một chiếc khăn tắm lớn quàng trên cổ, rõ ràng là vừa mới tắm xong.
Hạ Thiên Tình liếc nhìn anh ấy một cái rồi thay giày và cầm túi đi thẳng vào phòng ngủ chính.
Trong phòng tắm thông với phòng ngủ, trên bồn rửa mặt một bên bày đồ dùng của nam giới còn bên kia là một dãy mỹ phẩm dưỡng da của phụ nữ. Hạ Thiên Tình cầm một lọ lên xem rồi thuận tay thay bằng một lọ mới trong túi xách của mình.
"Phòng tắm, phòng ngủ, nhà bếp, tất cả mọi nơi anh đều đã kiểm tra qua và cũng bày đồ dùng phụ nữ lên theo đúng lời em dặn." Lục Minh Dương vừa lau tóc vừa đi vào, sau đó hỏi: "Hai lọ này có gì khác nhau sao?"
"Lọ cũ hết hạn rồi. Bác gái tỉ mỉ như vậy chắc chắn sẽ nhận ra thôi."
Hạ Thiên Tình lại đi tới phòng thay đồ ở phía bên kia phòng ngủ chính rồi mở ngăn tủ trong cùng ra. Bên trong là một dãy quần áo phụ nữ nhưng cơ bản đều là đồ mùa thu đông.
Cô thở dài một tiếng rồi lấy từ dưới đáy tủ ra một chiếc túi lớn, lôi đống quần áo mùa hè bên trong ra và treo từng chiếc vào tủ.
Lục Minh Dương lại đi theo tới.
Hạ Thiên Tình nói: "Bây giờ là mùa hè mà trong tủ toàn là áo sơ mi dài tay, áo len và áo khoác, anh không thấy lạ sao? Em xin anh đấy, diễn kịch thì phải diễn cho trót, nếu không thì cứ nói thẳng sự thật đi cho rồi."
Lục Minh Dương nhún vai rồi quay lại phòng tắm bắt đầu sấy tóc.
Đợi đến khi Hạ Thiên Tình kiểm tra xong toàn bộ căn nhà theo kiểu càn quét rồi quay lại thì Lục Minh Dương cũng đã cất máy sấy xong. Anh ấy vừa vặn nhìn thấy Hạ Thiên Tình đang không cảm xúc khoanh tay tựa vào khung cửa phòng tắm, đôi mắt thờ ơ không chút gợn sóng nhìn chằm chằm vào anh ấy như thể đang thẩm vấn điều gì.
Lục Minh Dương quay người lại rồi tựa hông vào bồn rửa mặt, mỉm cười hỏi: "Sao lại nhìn anh như vậy?"
Hạ Thiên Tình nói: "Nói đi, lần này lại vì chuyện gì mà bác gái lại đột nhiên muốn kiểm tra đột xuất như vậy?"
"À, trước đó bà giúp việc mà mẹ anh tìm đã mách lẻo với bà ấy rằng anh dẫn người phụ nữ lạ về nhà, anh đã cho bà ta nghỉ việc rồi." Lục Minh Dương nói một cách thản nhiên.
"Chỉ vậy thôi sao?"
"Em cứ tưởng chuyện gì to tát, bác gái có nghĩ vậy thì cứ để bác ấy nghĩ đi. Anh hoàn toàn có thể thú nhận mà, cũng đỡ cho em phải chạy qua đây dọn dẹp bãi chiến trường cho anh muộn thế này."
Lục Minh Dương chống hai tay lên bàn bếp, giọng điệu quái lạ: "Thú nhận cái gì?"
Hạ Thiên Tình nói: "Thì cứ bảo với bác ấy là anh đúng là đã lén lút thật, tranh thủ lúc em đi công tác anh đã tìm cảm giác mới lạ rồi thái độ nhận lỗi tốt một chút, hứa với bác ấy là sau này sẽ không tái phạm nữa."
Lục Minh Dương há miệng, nhất thời cảm thấy cạn lời.
Hạ Thiên Tình rót cà phê vào tách rồi nói tiếp: "Đương nhiên còn một cách nữa là cứ bảo chúng ta đã chia tay trong hòa bình rồi, như vậy em cũng không cần phải chạy tới chạy lui diễn kịch nữa."
Lục Minh Dương "ồ" lên một tiếng, biểu cảm ngay lập tức trở nên tế nhị.
Lần này đến lượt Hạ Thiên Tình hỏi: "Anh nhìn cái gì?"
"Em... tìm được người khác rồi à?" Lục Minh Dương mỉm cười.
"Chưa có." Hạ Thiên Tình lắc đầu, "Chỉ là cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách vì tai mắt xung quanh anh nhiều quá. Lần này anh cho bà giúp việc nghỉ việc nhưng còn lần sau thì sao, chẳng lẽ đến cả đồng nghiệp xung quanh cũng phải đề phòng? Hơn nữa dạo này em cũng rất bận nên không phải lần nào cũng có thể chạy qua đây được."
Dạo này rất bận?
Lông mày Lục Minh Dương khẽ động, anh ấy chợt nhớ đến cảnh tượng Kỷ Hoài Đức nói năng văng cả nước miếng trên sân thượng hôm đó.
"Nếu có chuyện gì rắc rối không giải quyết được thì cứ nói với anh bất cứ lúc nào."
Hạ Thiên Tình bưng cà phê đi về phía sofa mà không nói gì.
Lục Minh Dương sải đôi chân dài rồi ngồi xuống cạnh Hạ Thiên Tình: "Kỷ Hoài Đức không phải là hạng người dễ đối phó đâu. Em vốn dĩ không thích kiểu khéo léo đưa đẩy mà lại từ chối phong bì trực tiếp như vậy, đắc tội với người ta lúc nào cũng không biết."
Kỷ Hoài Đức sao?
Hạ Thiên Tình nghiêng đầu nhìn Lục Minh Dương một hồi lâu mới nói: "Anh đang nói đến Tổng giám đốc Kỷ Hoài Đức của Lộ Kỳ à? Em không quen ông ta. Nhưng chuyện phong bì thì dạo này em đúng là có gặp phải nhưng người đưa phong bì cho em không phải là người của 'Lộ Kỳ' mà là người của 'Lập Dương', tổng giám đốc họ Đinh."
Lục Minh Dương nói: "Thực ra 'Lập Dương' cũng là của Kỷ Hoài Đức nhưng bên ngoài không có mấy người biết chuyện này."
Hóa ra là vậy.
"Thì ra người mách lẻo với Tôn Cấu lần này là Kỷ Hoài Đức, cảm ơn anh đã cho em biết." Hạ Thiên Tình mỉm cười rồi lấy một cuốn sách từ trong túi ra và ra hiệu cho Lục Minh Dương: "Nhưng em nói bận là vì phải ôn bài, nửa cuối năm nay em định thi lấy bằng."
Hạ Thiên Tình nói một cách thản nhiên như thể chuyện này không đủ để ảnh hưởng đến tâm trạng của cô nhưng Lục Minh Dương nghe xong thì không tán thành. Anh ấy nhíu mày rồi cầm cuốn sách của Hạ Thiên Tình để sang một bên.
"Chuyện này không đơn giản như em nghĩ đâu. Bây giờ em phớt lờ nó thì tương lai khi vấn đề bùng nổ, em sẽ bị nó phớt lờ đấy."
"Có phải anh nhạy cảm quá rồi không. Em chỉ làm đúng bổn phận của mình và không làm gì hổ thẹn với chuyên môn của mình cả, em sai sao?"
"Từ chối cũng có cách từ chối, em làm quá trực tiếp nên không phải ai cũng chấp nhận được đâu. Dù là Kỷ Hoài Đức hay Tôn Cấu thì thế hệ của họ đều rất trọng thể diện."
"Không sao cả, em không cần Kỷ Hoài Đức ban cơm cho ăn và cũng không dựa vào sự tán thưởng của Tôn Cấu mới đi đến được ngày hôm nay, em dựa vào thực lực của mình."
Hai người lời qua tiếng lại và mỗi người đứng ở một góc độ khác nhau để tranh luận giống như một cuộc thi kéo co mà không ai chịu nhường ai.
Một tràng im lặng bao trùm khiến bầu không khí trong phòng cũng trở nên nặng nề.
Cho đến khi Lục Minh Dương mím môi giống như đang thở dài lại giống như đang khuyên nhủ mà thấp giọng nói: "Em cứ luôn đi về một mình và xa lánh người thân, có chuyện gì cũng cố gắng không làm phiền bạn bè. Người khác muốn quan tâm em thì còn phải trèo qua bức tường cao vút mà em dựng lên. Người trong xã hội đều phải hỗ trợ lẫn nhau nhưng em lại cứ luôn nỗ lực một mình và thà trả một cái giá đắt chứ nhất quyết không mở lời với bạn bè —— Thiên Tình, em thế này là kiểu ‘phản phụ thuộc’ điển hình đấy. Trên thế giới này không ai có thể sống như một hòn đảo cô độc được đâu, thêm bạn bớt thù thì khi có chuyện mới có người giúp em."
Hạ Thiên Tình khựng lại vài giây rồi mới nói: "Cảm ơn anh đã nói với em những điều này. Tuy nhiên em tin tưởng vào đạo lý 'đúng sai xét tại tâm, khen chê mặc miệng người, được mất phó mặc cho định số' hơn. Đúng sai phải trái cứ tuân theo tiếng gọi của con tim còn khen hay chê thì tùy người ta nói, được mất thành bại thì vận mệnh đã có sự an bài riêng rồi."
Lông mày Lục Minh Dương lại nhíu lại và hai gò má khẽ hóp vào. Trong đôi mắt nâu thẫm đó lộ ra vẻ không đồng tình nhưng anh ấy không tiếp lời.
Chủ đề của họ một lần nữa đi vào ngõ cụt.
Hạ Thiên Tình thần sắc bình thản rồi bỗng nhiên mỉm cười: "Em nghe nói Tôn Cấu rất tán thưởng anh và Kỷ Hoài Đức cũng có hợp tác với công ty các anh. Anh vừa nói thêm bạn bớt thù thì khi có chuyện mới có người giúp, em lại tò mò không biết nếu chuyện này rơi vào đầu anh thì họ có giúp anh không?"
Lục Minh Dương vẫn im lặng. Ánh mắt anh ấy dừng trên gương mặt Hạ Thiên Tình với vẻ bề ngoài không chút gợn sóng nhưng tận sâu trong lòng anh ấy lại có một góc nào đó bị chạm đến.
Trong một đêm như thế này và trong không gian riêng tư thế này thì họ chỉ là bạn bè, những người bạn quen nhau từ thời trung học. Tuy thảo luận là chuyện công việc nhưng cả hai đều đã trút bỏ lớp áo giáp của mình.
Câu hỏi của Hạ Thiên Tình thì trong lòng Lục Minh Dương đã sớm có câu trả lời nhưng anh ấy sẽ không nói cho Hạ Thiên Tình biết. Nếu một ngày nào đó chuyện này rơi vào đầu mình thì anh ấy sẽ chỉ tìm cách tự cứu mình thôi. Những người đến cả năng lực tự cứu mình còn không có thì tự nhiên cũng không có tư cách trông mong vào sự giúp đỡ của người khác vì bất kỳ sự giúp đỡ nào cũng đều có "cái giá" của nó cả.
Đôi mắt Hạ Thiên Tình vừa lạnh vừa sâu. Cô chỉ liếc mắt một cái là đã thấu hiểu được nội tâm của anh ấy và đâm trúng sự thật một cách sắc lẹm, điều mà bất kỳ người phụ nữ nào bên cạnh anh ấy cũng không làm được.
Lục Minh Dương rũ mắt xuống nhìn đôi bàn tay Hạ Thiên Tình đang đặt trên đùi. Ngón tay cô thon dài trắng trẻo và không hề sơn sửa cầu kỳ, móng tay được cắt tỉa rất sạch sẽ chỉ dài hơn phần thịt đầu ngón tay một chút viền trắng.
Ngón tay anh ấy đang đặt trên sofa khẽ cử động.
Đúng lúc này chuông khóa điện tử của cửa chính vang lên.
...
Một hồi chuông điện tử ngắn ngủi vang lên rồi cửa mở ra. Đi vào là một người phụ nữ trung niên ăn mặc nhã nhặn, chính là mẹ của Lục Minh Dương - bà Giang Trụ.
Giang Trụ thấy Lục Minh Dương và Hạ Thiên Tình đang ngồi cùng nhau trên sofa thì đầu tiên là ngẩn ra một chút, sau đó vẻ mặt vốn dĩ hơi căng thẳng đã dịu đi đôi chút.
"Bác gái." Hạ Thiên Tình là người đứng lên đầu tiên. Cô nở nụ cười dịu dàng đón lấy và nhanh chóng đỡ lấy đồ đạc trên tay Giang Trụ.
Trong túi nilon đựng một vài món ăn gia đình bình thường, cô lần lượt lấy ra rồi cất vào tủ lạnh.
"Ây, mấy hôm trước bác nghe Minh Dương nói là cháu đi công tác rồi cơ mà." Giang Trụ vừa nói vừa mở tủ giày tìm dép lê để thay.
"Hôm qua cháu về rồi ạ. Hôm nay cháu vừa dọn dẹp nhà cửa xong thì muốn bàn bạc công việc với anh Minh Dương một chút nên mới qua đây."
Giang Trụ mỉm cười nhìn Hạ Thiên Tình với vẻ mặt đầy hài lòng: "Tốt, tốt lắm. Ây, cái đứa trẻ này, một thời gian không gặp hình như cháu gầy đi một chút thì phải?"
"Đâu có ạ, cháu vẫn ăn ngon ngủ kỹ lắm."
Hai người phụ nữ trò chuyện vài câu chuyện phiếm thường ngày. Giang Trụ dặn dò Hạ Thiên Tình phải chú ý nghỉ ngơi và chăm sóc bản thân thật tốt còn Hạ Thiên Tình cũng dặn Giang Trụ phải đi kiểm tra sức khỏe đúng hạn và đừng làm việc quá sức.
Nhìn điệu bộ này thì họ trông giống như hai mẹ con hơn.
Một lát sau Giang Trụ nói muốn đi vệ sinh rồi nhanh chóng rời đi.
Hạ Thiên Tình lại ngồi xuống sofa rồi lườm Lục Minh Dương đang ngồi bất động không nói một lời kia, nụ cười trên môi cô ngay lập tức thu lại hơn phân nửa.
"Bác gái đến mà anh cũng không giúp xách đồ, bây giờ bác ấy vào trong kiểm tra chi tiết anh cũng không đi theo xem, anh có thái độ gì vậy hả?"
Lục Minh Dương lười biếng tựa vào sofa để chiêm ngưỡng tốc độ lật mặt của cô. Tay anh ấy đang lật xem cuốn sách của cô còn miệng thì đáp: "Mấy món ăn đó chỉ là cái cớ thôi, xem ở đây của anh có người phụ nữ nào khác không mới là chủ đề chính. Bà ấy muốn kiểm tra thì anh có ngăn được không? Hơn nữa em đã kiểm tra qua một lượt rồi nên anh tin tưởng em."
Hạ Thiên Tình không nói gì mà giật lấy cuốn sách từ tay anh ấy.
Đúng lúc này giọng nói của Giang Trụ truyền đến từ phía phòng ngủ chính: "Minh Dương, con vào đây một lát!"
Nghe giọng thì vẫn còn coi là ôn hòa nhưng lại giống như đang kìm nén cảm xúc.
Lục Minh Dương đứng dậy đi vào trong.
...
Cho đến khi vào phòng ngủ chính thì Lục Minh Dương thuận tay khép cửa lại. Lúc này anh ấy mới thấy Giang Trụ đang đứng bên cạnh giường với vẻ mặt soi xét, sự ôn hòa lúc nãy ở phòng khách giờ đã tan biến hoàn toàn.
Bà ấy kẹp một sợi tóc trong tay rồi hỏi: "Tóc của Thiên Tình là màu đen và thẳng nhưng trên giường của con lại có một sợi màu nâu mà còn xoăn nữa, đây là của ai?"
Lục Minh Dương nhướng mày.
Đúng là tính toán kỹ đến đâu cũng có lúc sơ hở.
Giang Trụ vứt sợi tóc vào giỏ giấy rồi nhìn Lục Minh Dương với ánh mắt sắc lẹm và nói: "Từ khi các con học trung học cho đến tận bây giờ thì cái đứa trẻ Thiên Tình này là do bác nhìn nó lớn lên. Nó rất tôn trọng người lớn tuổi và đối xử với con cũng không tệ. Cái tính cách đó nhìn thì có vẻ ôn hòa nhưng thực ra là bên ngoài mềm mỏng bên trong cứng rắn. Nếu có một ngày con thực sự chạm đến giới hạn của nó thì để xem con cứu vãn thế nào!"
Giang Trụ đã làm giáo viên cả đời nên ngay cả khi bây giờ đã nghỉ hưu thì phong thái làm việc và nói chuyện vẫn rất có khí chất.
"Lời mẹ nói con đừng có để ngoài tai. Bây giờ con không coi ra gì thì tương lai có lúc con phải khóc đấy."
Lục Minh Dương hơi cúi đầu và không nói lấy một lời.
Dựa theo kinh nghiệm của anh ấy thì bất cứ khi nào Giang Trụ có lời huấn thị thì chỉ cần không đáp trả và để mặc bà ấy phát tiết thì một lát là sẽ ổn thôi. Nếu lúc này mà cãi lại thì chỉ khiến cuộc chiến leo thang thêm thôi.
Giang Trụ lại hạ thấp giọng nói thêm vài câu cho đến khi chủ đề đó qua đi. Trong phòng im lặng một lúc thì Lục Minh Dương thấy thời cơ đã chín muồi mới thấp giọng nói: "Mẹ, Giang Yến về rồi."
Giang Trụ khựng lại một chút rồi "ồ" lên một tiếng: "Đã về được nửa tháng rồi. Lần trước nó qua ăn cơm với mẹ và bố con mà con không có nhà, gửi WeChat cho con cũng không thấy trả lời. Sao vậy, con gặp nó rồi à?"
"Vâng." Lục Minh Dương thản nhiên nói: "Vừa nãy gặp nhau ở sòng bài nhưng cậu ta còn chưa đánh xong một vòng đã đi rồi."
"Nó không giống con, mấy cái sòng bài đó nó vốn chẳng có hứng thú, chắc chắn là bị người ta kéo đi thôi." Sắc mặt Giang Trụ dịu đi đôi chút.
Lục Minh Dương mỉm cười rồi đột nhiên chuyển chủ đề: "Đúng rồi, lần này cậu ta về có dự định gì không, có lẽ con còn có thể giúp được chút việc."
"Tạm thời không cần đâu. Nó nói công việc của nó đã được sắp xếp ổn thỏa rồi và bảo là vẫn bắt đầu làm từ kiến trúc sư."
Kiến trúc sư sao?
Thậm chí không làm bên phía chủ đầu tư à?
"Ồ, tốc độ cũng nhanh thật đấy."
Giang Trụ thở dài: "Giang Yến ấy mà, chỉ cần nó chịu định tâm lại để làm việc thì sớm muộn gì cũng sẽ thành đại sự, chỉ sợ nó tính tình không ổn định thôi."
Lục Minh Dương không đáp mà vẫn mỉm cười nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Ở bên ngoài nhàn tản lâu như vậy mà đột nhiên lại rầm rộ chạy về rồi lại xuất hiện ở sòng bài chỉ để làm một kiến trúc sư nhỏ nhoi sao?
Hừ, lừa ma chắc.
Lời của tác giả:
Thực ra ngành kiến trúc này không hề hào nhoáng như người ngoài tưởng tượng đâu, nó rất mệt mỏi, vất vả và cũng rất khổ sở. Hơn nữa ngành này cũng theo quy luật 20/8, 20% số người kiếm được 80% số tiền và 80% số người còn lại kiếm 20% số tiền. Nữ chính có bằng cấp 1 thì đã leo lên mức trung thượng nhưng vẫn chưa nằm trong top 20% đâu.
Hơn nữa, tôi đọc bình luận mới phát hiện ra hóa ra mọi người đều tưởng đoạn mở đầu chỉ là một giấc mơ và chưa từng xảy ra.
→_→ Hóa ra giấc mơ của các bạn đều cụ thể và chân thực như vậy sao. Đã nói là tình một đêm thì nam nữ chính chắc chắn là phải "quen biết" nhau rồi chứ ~
Được rồi, chương sau Hạ Thơm Tho và Giang Một Đêm sẽ gặp nhau nhé!
Lì xì vẫn tiếp tục, bình luận 2 điểm đều có phần, vẫn là chương cập nhật hôm nay thì ngày mai phát lì xì nha."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)