Sau khi ăn trưa, Ninh Dụ Huyên lái xe đến khu phố ăn vặt.
Ninh Dụ Huyên khẽ đáp “Ồ” một tiếng, cầm lấy túi nhìn qua.
Đúng là những thứ cô cần lấy lại.
Ninh Dụ Huyên liếc Cố Vân Hạo một cái: "Được rồi, tôi đi đây."
Thấy hôm nay Cố Vân Hạo cư xử khá ngoan ngoãn, cô cũng không có ý định trách mắng gì để tránh làm ảnh hưởng đến tâm trạng vui vẻ của mình.
Vừa xoay người định rời đi, Cố Vân Hạo đã gọi lại: "Đợi đã..."
Ninh Dụ Huyên quay lại, nhíu mày: "Còn chuyện gì nữa?"
Ninh Dụ Huyên nhìn Cố Vân Hạo với ánh mắt không mấy kiên nhẫn, trong khi anh ta đang nhìn cô với vẻ không thể tin nổi: "Cô... cô không có gì muốn nói với tôi sao?"
Không níu kéo anh ta lấy một câu, thậm chí không nói nổi một lời "giữ gìn sức khỏe".
Người phụ nữ từng yêu anh ta sâu đậm, giờ lại dùng ánh mắt đầy phiền muộn nhìn anh ta. Sự khác biệt quá lớn khiến Cố Vân Hạo khó lòng chấp nhận.
Không yêu cô là một chuyện nhưng việc cô thể hiện hoàn toàn không quan tâm đến anh ta lại là một chuyện khác.
Nghe vậy, cuối cùng Ninh Dụ Huyên cũng nhìn Cố Vân Hạo vài giây.
Khi Cố Vân Hạo nghĩ rằng cô đã hồi tâm chuyển ý, định nói vài lời mềm mỏng, Ninh Dụ Huyên bất ngờ cười nhẹ.
"Nếu nhất định phải nói." Cô hơi ngẩng cằm lên: "Cái cà vạt trên cổ anh cũng nên tháo ra đi. Dù sao, một con chó thì không xứng dùng cà vạt tôi tặng."
Cố Vân Hạo: "..."
Anh ta sững sờ nhìn Ninh Dụ Huyên một lúc, sắc mặt dần trở nên nhục nhã và không dám tin: "Cô... cô vừa nói cái gì?"
Ninh Dụ Huyên nở nụ cười nhưng ánh mắt thì lạnh như băng: "Tôi nói, Cố Vân Hạo anh không xứng."
Cố Vân Hạo hoàn toàn không tin nổi tai mình, vừa kinh ngạc vừa giận dữ.
Anh ta cúi đầu nhìn chiếc cà vạt trên ngực, lúc này mới nhớ ra đó là món quà Ninh Dụ Huyên tặng khi hai người vừa quen nhau.
Lúc ra ngoài, Cố Vân Hạo nghĩ rằng khi gặp anh ta, Ninh Dụ Huyên chắc chắn sẽ cầu xin quay lại, thậm chí khóc lóc níu kéo.
Dù sao thì trước đây mỗi lần cãi nhau dù có gay gắt đến đâu, người nhún nhường trước luôn là Ninh Dụ Huyên.
Cố Vân Hạo cũng không rõ vì tâm lý gì mà trước khi ra ngoài, anh ta đã đặc biệt chỉnh trang bản thân, mặc đồ tươm tất và đeo cà vạt.
Anh ta có rất nhiều cà vạt, đều là hàng hiệu, mà chiếc Ninh Dụ Huyên tặng chẳng hề nổi bật trong số đó.
Nhưng trước khi cô nhắc đến, anh ta hoàn toàn không nhớ ra điều này.
Không hiểu sao, ý thức được điều đó khiến cơn giận trong lòng anh ta nguôi ngoai phần nào.
"Cô..." Cố Vân Hạo đổi giọng mềm mỏng: "Tôi biết, tôi và Sầm Mộng có lỗi với cô. Nhưng tình yêu không phân biệt đến trước hay đến sau. Tôi chia tay với cô cũng vì muốn tốt cho cô."
Lần đầu tiên nói lời nhẹ nhàng trước mặt Ninh Dụ Huyên, Cố Vân Hạo ngừng một lúc, cố tìm kiếm chút cảm xúc nào đó mà anh ta muốn thấy trên gương mặt cô.
Nhưng Ninh Dụ Huyên chỉ lạnh nhạt đối diện với anh ta.
Phản ứng ấy khiến chút áy náy trong lòng Cố Vân Hạo nhanh chóng bị thay thế bởi cơn giận: "Dù sao đi nữa cô cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu tôi, đúng không? Ngày trước là cô cứ bám lấy tôi không buông, tôi cảm động nên mới đồng ý thôi!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
