Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nghe Được Tiếng Lòng Của Kiều Thê Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Nam nhân lúc này mới chịu lấy tờ giấy, giữa lông mày hắn không có chút vui vẻ nào, thậm chí còn có một tia thiếu kiên nhẫn. Tống Cẩm há miệng, vốn định nói gì đó, nhưng nhìn vẻ mặt hắn, rõ ràng hắn không muốn nói nhiều với mình. Tống Cẩm lại không ngốc, nàng khẽ nói: "Ta xin cáo từ trước."

Nói xong nàng xoay người rời đi, nhưng sau vài bước, nàng dừng lại, quay đầu nhìn nam nhân đang định đóng cửa. Nàng do dự một lát, vẫn hỏi: "Công tử, người sẽ đi chứ?"

Ánh nến trong phòng là vừa được châm lại, miễn cưỡng có thể chiếu sáng căn nhà không lớn, không biết so với ngọn nến ban nãy tốt hơn bao nhiêu.

Phù Thương hít hít mũi: "Bẩm chủ tử, lão hầu gia không sao, như chủ tử liệu, có kẻ giả truyền tin tức dẫn chủ tử rời kinh thành, nửa đường phục kích chặn giết hẳn cũng là do kẻ này làm. Tin tức công tử mất tích truyền ra ở kinh thành lúc đầu vẫn chưa có sóng gió, sau đó liền có lời đồn công tử đã chết lan truyền."

"Xem ra là nhắm vào ta." Tạ Kiều thần sắc lạnh lùng, khóe miệng căng thẳng: "Xem ra có kẻ đang mong ngóng ta chết."

Nửa đường bị chặn giết, hắn lập tức nghĩ đến là có kẻ cố ý sắp đặt, nhưng hai tháng nay hắn vẫn chưa xác nhận rốt cuộc là ai. Kinh đô tuy nói các phái phức tạp, nhưng dù sao hắn cũng là gia chủ Tạ gia, dám đến giết hắn, địa vị e là không thấp.

"Nếu đã vậy, thì ta cứ thuận theo ý chúng trước. Ta lại có chút tò mò, nếu ta không về kinh thành, chúng muốn làm gì."

Ngón tay Tạ Kiều gõ vài cái trên mặt bàn, đưa tay lấy một tờ giấy viết thư. Chữ viết của hắn cứng cáp mạnh mẽ, vài câu qua đi đưa cho Phù Thương: "Đem tin tức truyền cho bệ hạ, khoảng thời gian này ta ở Sùng Châu dưỡng thương, không tính toán bại lộ thân phận. Tin tức của ta nửa phần cũng không cần lộ ra ở kinh thành. Ngươi gần đây cũng ẩn mình trong bóng tối, không cần để người khác phát hiện."

"Dạ!" Phù Thương hai tay tiếp lấy thư: "Công tử định khi nào về kinh thành?"

Ngón tay thon dài của Tạ Kiều nâng lên, xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày: "Chờ thêm chút thời gian nữa."

"Dạ!" Phù Thương do dự hai lần, cuối cùng thận trọng nói: "Vậy công tử có tính toán mang tiểu phu nhân cùng về kinh thành không?"

Ngón tay Tạ Kiều đang xoa giữa hai hàng lông mày dừng lại, bàn tay che kín chỗ đó, Tạ Kiều nhíu mày.

"Tiểu phu nhân?"

Phù Thương cho rằng Tạ Kiều không biết mình nói là ai, bèn giải thích thêm: "Nghe nói công tử hai tháng trước thành thân ở đây, thuộc hạ hôm nay cũng là chờ tiểu phu nhân ra cửa mới vào gặp công tử."

"Chỉ là vội vàng bái đường, vẫn chưa ghi tên vào gia phả, cũng không có phu thê chi thật." Tạ Kiều ngước mắt, thần sắc như thường: "Ngươi không cần gọi nàng là phu nhân, cứ gọi nàng là Tống cô nương là được."

"Thuộc hạ hiểu!" Phù Thương đồng ý, chỉ là những năm gần đây công tử bên cạnh chưa từng có nữ tử, hắn thực sự có chút tò mò: "Vậy công tử không tính toán mang Tống cô nương về kinh thành sao?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc