Đúng lúc ấy, ma ma quản sự bước vào cửa, liền trông thấy Quất Lan đang níu lấy Tống Cẩm, thì thầm điều gì đó ở góc phòng.
Hai gương mặt nấp sau chiếc quạt tròn, nửa che nửa lộ, vừa vặn để lộ khuôn mặt đỏ thẫm của Tống Cẩm.
Đôi mắt hạnh của nàng mở lớn, tràn đầy vẻ ngạc nhiên như thể vừa được khai sáng: "Thì ra còn có thể như vậy?"
Ma ma bật cười khẽ, trách yêu một câu: "Lại đang ở đây dạy hư tiểu cô nương!"
"Đây là tiền bánh ngọt hôm nay." Ma ma quản sự đặt một túi đồng tiền nhỏ vào tay Tống Cẩm. Nàng đón lấy túi tiền, cẩn thận đếm qua rồi cúi đầu cảm tạ: "Đa tạ ma ma."
"Chờ đã." Giọng nói nhàn nhạt vang lên từ hướng bàn trang điểm. Bàn tay trắng thon thả của Khinh Hồng khẽ vươn ra, tiện tay lấy một chiếc túi đỏ rực chứa tiền mừng rồi đưa qua. Nàng vẫn không quay đầu, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn hình bóng mình trong gương. "Cầm lấy đi."
Quả là chuyện tốt hiếm thấy! Tống Cẩm vui vẻ, đôi mắt hạnh cong như vầng trăng non. Nàng tiến lên, nâng tay nhận lấy túi tiền mừng: "Đa tạ Khinh Hồng tỷ tỷ."
Ngoài kia, gió lạnh thổi ùa vào, khiến những dải lụa đỏ treo trong phòng khẽ lay động. Tống Cẩm nói thêm vài lời chúc lành rồi nhìn ra ngoài, thấy trời có lẽ sắp đổ tuyết, bèn vội khoác áo choàng, nhanh chóng rảo bước về nhà. Quả nhiên, vừa đi được một con phố, mưa đông liền trút xuống.
Gió đông lạnh buốt, những giọt mưa trộn lẫn với những viên băng nhỏ, lất phất như những mũi kim nhói vào da thịt.
Áo choàng của nàng đã ướt đến một nửa, đành phải nép vào góc phố để tạm tránh mưa.
Túi tiền trong lòng ngực nặng trĩu, một trận gió lạnh pha lẫn tuyết nhẹ lướt qua, khiến Tống Cẩm không khỏi run lên bần bật.
Nàng siết chặt áo choàng, thầm tính toán xem trong hai ngày tới phải chuẩn bị thêm những vật dụng gì để gia đình vượt qua mùa đông.
Gạo, mì cùng củi lửa là điều nhất định phải có. Không chừng sau này còn phải phòng trữ thêm chút nữa. Đúng rồi, nàng còn phải may hai bộ áo bông mùa đông cho phu quân nữa. Nhẩm đi nhẩm lại, túi tiền vốn nặng trĩu lại dường như chẳng đủ cho những dự định ấy.
Tống Cẩm cúi đầu ngẫm nghĩ, rồi ngẩng lên, thấy trời đã dần tối, những bông tuyết nhẹ trước đó cũng đã hóa thành tuyết dày.
Nàng chần chừ giây lát, cuối cùng cắn răng, lấy tay che chắn đầu, bất chấp bão tuyết, cố gắng chạy về hẻm Xuân Lựu trước khi màn đêm buông xuống.
Cuối con hẻm có một cây lựu cổ thụ, nghe nói đã tồn tại hai ba trăm năm. Tán cây lớn đến nỗi chỉ cần đứng đầu hẻm đã có thể nhìn thấy.
Vào mùa thu, khi cây kết trái, từ xa đã có thể trông thấy từng chấm đỏ tươi rực rỡ.
Hẻm Xuân Lựu được đặt tên theo cây lựu ấy, song thời gian trôi qua, nơi này đã mang dáng vẻ cũ kỹ của năm tháng.
Tống Cẩm sống trong một căn nhà cạnh cây lựu cổ. Nhánh cây xòe rộng, vươn vào tận sân. Đôi khi chỉ cần vươn tay, nàng đã có thể hái một quả lựu căng mọng.
Về đến nhà, nàng lập tức cởi áo choàng nửa ướt, thay bộ y phục khô ráo.
Sau đó, nàng bước đến trước cửa phòng phu quân, nhẹ nhàng gõ cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


