Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Nghe Được Tiếng Lòng Của Kiều Thê Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Mà Tạ Kiều đang ở trong phòng chép sách cũng không hề hay biết trong phòng bếp có một thiếu nữ đang nhìn hắn đầy say mê. Nhìn kỹ lại, mắt Tạ Kiều hơi có chút quầng thâm. Hôm nay hắn nằm trên chiếc giường toàn mùi hương của thiếu nữ, vẫn chưa ngủ ngon. Mùi hương ấy thoang thoảng quẩn quanh chóp mũi hắn, hắn không hề ghét bỏ, ngược lại có chút say mê. Càng như vậy, hắn càng muốn giữ mình tỉnh táo, cuối cùng hắn dứt khoát đứng dậy chép sách. Cứ thế chép suốt cả ngày, cho đến khi Tống Cẩm bưng chén thuốc bước vào.

"Phu quân, uống thuốc." Tống Cẩm bưng một cái khay trong tay. Trên đó không chỉ có một chén thuốc nóng hổi, mà còn có một đĩa bánh màn thầu thái lát.

Tạ Kiều nhìn Tống Cẩm chưa gõ cửa đã tiến vào, hắn khẽ nhíu mày. Vừa định mở miệng nhắc nhở, nhưng hắn bỗng nhiên nhớ ra đêm qua nàng cũng ở trong căn nhà này. Huống hồ, căn nhà này vốn là của nàng. Không gõ cửa dường như cũng chẳng có gì không ổn.

Tống Cẩm được khen có chút ngây người, thậm chí ngượng ngùng cúi đầu. "Phu quân cảm thấy ngon là được rồi, ngày sau ta sẽ lại làm cho phu quân."

Tống Cẩm nói, còn lén lút nhìn ngón tay Tạ Kiều. Vừa rồi nàng đã nhìn đến ngẩn ngơ. Không ngờ ngón tay phu quân nàng thon dài trắng nõn, không chỉ cầm bút đẹp như vậy, mà dùng đũa liền cũng tao nhã đến lạ. Ngón tay đẹp như vậy, hẳn là làm gì cũng rất thích hợp đi?

Tạ Kiều uống hết chén thuốc, hắn ngày xưa không am hiểu y thuật lắm, nhưng mấy vị thuốc này hắn lại quen thuộc. Năm đó hắn bị thương, trong phủ chính là dùng những dược liệu này để bồi bổ cho hắn. Những dược liệu này nhất định phải tốn rất nhiều tiền bạc. Chỉ mấy thang thuốc, số tiền chép sách của hắn cũng chưa chắc đã đủ. Cô nương này, đối với hắn thật là thật lòng.

Tạ Kiều lặng lẽ ghi nhớ, tính toán ngày sau khi đưa nàng về kinh thành, chắc chắn sẽ cho nàng tất cả sự che chở và vinh quang của Tạ phủ. Đến lúc đó dù nàng xuất giá, cũng không ai dám khinh thường nàng.

Đang lúc Tạ Kiều suy tư, Tống Cẩm đã ăn xong bữa tối, rửa mặt xong thay áo ngủ, lại lần nữa trở lại phòng. Tạ Kiều vẫn ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn vuông.

Tống Cẩm mím môi, nàng quen thuộc leo lên giường, ôm chăn nhìn hắn đối với sách vẻ mặt nghiêm túc chép, nhịn không được nhắc nhở: "Phu quân, chép nhiều quá mắt không tốt, chúng ta không thiếu những đồng tiền này đâu."

Tạ Kiều vẫn chưa trả lời, mà hỏi: "Công nhân tu tường khi nào lại đến? Ban ngày nàng không ở nhà, ta sẽ trông coi là được."

Tống Cẩm bị hỏi mà sững sờ. Chẳng qua Tạ Kiều quay lưng về phía Tống Cẩm, vẫn chưa nhìn thấy khoảnh khắc nàng sững sờ. Ngay sau đó, Tống Cẩm trả lời: "Tạm thời chưa tu được."

Tạ Kiều ngước mắt: "Ừm?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc