Không được.
Bọn họ là phu thê, những ngày trời lạnh như vầy nên ngủ chung cho ấm áp, như bây giờ cách hai cánh cửa thì tính là phu thê kiểu gì! Hơn nữa, hôm nay Khinh Hồng tỷ tỷ nói đúng. Gặp được nam nhân tốt thì phải giữ chặt lấy hắn! Tạ Kiều hắn trọng lời hứa như vậy, định là người tốt, lại còn tuấn mỹ như vậy, đúng là kiểu mình thích.
Nhưng, làm thế nào mới có thể vào phòng hắn đây?
Tống Cẩm đổi tư thế, úp mặt xuống bàn, khuôn mặt nhỏ nhắn như hạt dưa vùi vào khuỷu tay. Trong phòng chỉ có một chiếc bếp lò nhỏ, ngày thường không thấy lạnh là bao, nhưng có lẽ hôm nay phong tuyết lớn, trong phòng vẫn lạnh buốt, thậm chí dường như còn có từng luồng gió lạnh thổi vào.
Gió lạnh?
Tống Cẩm lập tức ngồi dậy, nàng lần theo hướng gió thổi tới, quả nhiên thấy ở góc tường đã nứt ra một kẽ hở. Những viên gạch bên trong cũng lởm chởm tản ra, tựa hồ một chân là có thể đá văng.
Một chân?
Đá văng?
Bế tắc giải khai!
Thể hồ quán đỉnh!
Tống Cẩm nàng vẫn tính là thông minh, lại là một cô nương dám nghĩ dám làm. Đang mải suy tư, chiếc giày thêu màu xanh lam của nàng đã đá vào bức tường ấy.
Một cú đá.
Lay động.
Hai cú đá.
Xiêu vẹo.
Ba cú đá.
Rầm!
Từ khi Phù Thương rời đi đã được một đoạn thời gian, nhưng Tạ Kiều vẫn luôn chờ Tống Cẩm trở về. Phù Thương đã tìm đến nơi này, nếu có người tiết lộ hành tung của hắn, e rằng Tống Cẩm sẽ không an toàn. Hiện giờ chính là hắn ít khi ra ngoài, không ai từng gặp hắn, thân phận của hắn sẽ không bị bại lộ. Có điều đã trễ thế này, một tiểu cô nương như nàng ra ngoài làm gì?
Hắn vừa nghĩ vậy, liền nghe tiếng Tống Cẩm trở về. Lòng hắn thoáng ổn định hơn, đợi bước ra ngoài nhìn thoáng qua, xác nhận Tống Cẩm an toàn trở về mới quay vào nghỉ ngơi. Nhưng vừa nằm xuống giường, liền nghe thấy tiếng "Rầm" thật lớn.
Tạ Kiều đang nửa ngủ bị tiếng động ấy giật mình tỉnh giấc. Hắn khẽ nhíu mày, đứng dậy khỏi giường, vén tấm màn giường màu xanh lam. Xỏ giày đi đến trước cửa, vừa toan vươn tay mở cửa, tiếng gõ cửa "Đương đương đương" thật nhỏ cũng truyền tới. Tiếng động ấy cực khẽ, tựa hồ chẳng muốn cho hắn nghe thấy.
Tạ Kiều vươn tay, mở cửa ra.
Chỉ thấy Tống Cẩm đáng thương hề hề xuất hiện ở cửa. Nàng vận độc chiếc váy áo đơn bạc, trên đầu còn đọng một lớp tuyết lấp lánh, ngay cả hàng mi dài cũng vương những hạt nước. Tựa như một chú mèo nhỏ xinh đẹp ướt sũng.
Nàng ôm chăn bông, đứng trong tuyết ngoan ngoãn hỏi: "Phu quân, ta có thể vào được không?"
Ánh nguyệt lấp lánh chói chang, gió lạnh đã dần ngừng thổi.
Những bông tuyết tựa như bông gòn lớn, lất phất đáp xuống vai Tống Cẩm. Nàng đứng đó, chừng như chỉ cần thêm một khắc nữa, liền bị tuyết trắng vùi lấp, hóa thành pho tượng người tuyết.
Tạ Kiều vừa mở cửa, khung cảnh trước mắt chính là một màn như vậy.
Tống Cẩm ôm chặt tấm chăn bông, cái cổ bé nhỏ co rụt lại đáng thương, chỉ để lộ nửa khuôn mặt thon gầy. Lúm đồng tiền xinh xắn kia cũng ẩn mình trong chăn.
Bởi chưa được phép của hắn, nàng dưới chân không hề dịch chuyển, vẫn đứng nguyên nơi ngưỡng cửa. Trông nàng thật mực ngoan ngoãn, vâng lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)