Tần Cách mắng thầm một tràng chửi thề trong lòng.
Cứ đối mặt với vị "tổ tông" này là anh lại như bị trúng tà vậy!
Khổ nỗi vị tổ tông này còn kiêu ngạo hơn cả anh, rõ ràng là cô hết lần này đến lần khác phá vỡ nguyên tắc của anh, giẫm lên giới hạn của anh mà làm càn, kết quả là cô lại khóc thê thảm hơn bất cứ ai.
Chê thuốc đắng làm cô bị nghẹn, lại còn trách anh không mua loại thuốc dạng viên nhỏ.
Tần Cách ngồi xổm trước giường, dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cô.
Triệu Hải Đường nói tay anh thô ráp, làm mặt cô đau.
“...” Tần Cách một lần nữa nuốt xuống một câu chửi thề, túm lấy ga giường quẹt lên mặt cô.
Triệu Hải Đường trợn mắt: “Anh dùng ga giường lau nước mắt cho em?”
Tần Cách chịu thua: “Nó mềm.”
Triệu Hải Đường: “Nó có mềm đến mấy thì nó cũng là cái ga giường!”
“Đừng có lắm chuyện nữa.” Tần Cách xoẹt xoẹt rút hai tờ giấy ăn, cụp mi mắt lau nước mắt cho cô: “Quay về trường mà đi học đi, cho dù ở cùng tôi thì cũng đâu ảnh hưởng đến việc em lên lớp?”
Triệu Hải Đường: “Không đi.”
Giọng Tần Cách trầm xuống: “Triệu Hải Đường.”
Triệu Hải Đường nghiêm túc nói: “Em không chịu nổi cái khổ của việc đi học.”
“...”
Mẹ kiếp!!!!
Còn khổ hơn cả thi vào cấp ba với thi đại học sao?
Sắp tốt nghiệp đại học đến nơi rồi mà giờ nói với anh là không chịu nổi khổ?
“Thật mà.” Triệu Hải Đường giải thích với anh: “Em có một người bạn... anh ấy rất giỏi, lúc đi học đã lấy hết tất cả các giải thưởng có thể lấy, không nghỉ ngơi ngày nào. Ngay vào lúc mọi người bảo là tốt nghiệp xong hết đắng tới ngọt thì anh ấy chết.”
“...”
Triệu Hải Đường nước mắt lưng tròng nói: “Tất cả vinh quang và bằng cấp anh ấy đạt được đều bị thiêu rụi, chỉ mất năm phút để thiêu sạch mười mấy năm nỗ lực của anh ấy. Em không muốn như vậy, em không muốn đi học thì sẽ không đi.”
Tần Cách nghẹn lời.
Anh muốn bảo cô rằng tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào, lẽ nào vì những tai nạn không biết trước mà dừng bước không tiến lên sao.
Nhưng những lời này anh thực sự không biết nói thế nào.
Hồi lâu sau Tần Cách đành tùy cô: “Ít nhất cũng phải lấy được bằng tốt nghiệp.”
Triệu Hải Đường gật đầu: “Em sẽ lấy.”
Hình như anh còn có việc, một khi đi là không biết bao nhiêu ngày, Triệu Hải Đường vội vàng kéo anh lại: “Anh đi đâu đấy?”
Tần Cách cảnh cáo: “Triệu Hải Đường.”
Không truy hỏi hành tung của anh là một trong những điều kiện giao dịch của bọn họ.
Triệu Hải Đường đột ngột quên mất.
Có lẽ vì hôm nay anh cho cô sắc mặt tốt, nên cô lại được đằng chân lân đằng đầu.
“Ồ.” Triệu Hải Đường tiu nghỉu xuống: “Anh đi đi.”
Trong phòng yên tĩnh chốc lát, Tần Cách bỗng nhiên cúi người hôn một cái lên trán cô: “Buổi trưa tôi về giám sát em ăn cơm.”
Đôi mắt u ám của Triệu Hải Đường tức thì trở nên rạng rỡ: “Vâng!”
Tần Cách nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô, bàn tay như xách mèo chộp lấy gáy cô, xoay người hôn lên môi cô.
Triệu Hải Đường ngẩn ra, miệng vô thức mở ra phối hợp với động tác mạnh mẽ của anh.
Tần Cách nhanh chóng buông cô ra, ngón tay cái thô lỗ quẹt qua miệng cô: “Trong két sắt có tiền mặt, bảo Lưu Tứ lái xe đưa em đi mua sắm.”
Triệu Hải Đường ngây ngô hỏi: “Sao anh không đưa thẻ cho em?”
Mỗi lần cô muốn cái gì thì anh đều lo liệu cho cô, còn lại lúc nào cũng đều đưa tiền mặt.
Tần Cách nhếch môi cười không trả lời cô.
Tiễn anh rời đi, Triệu Hải Đường ngồi trước bàn chống cằm thẫn thờ, sau đó nhớ ra điều gì đó, hớt hải lấy điện thoại ra nhìn ngày tháng, do dự một chút rồi dùng số ảo gọi một cuộc điện thoại đi.
“Ông đã ăn sáng chưa ạ? Ở nước ngoài đã tám giờ tối rồi, cháu tất nhiên là ăn rồi ạ.”
“Vâng vâng, yêu ông ạ~.”
Cuộc gọi kết thúc. Làn gió ôn hòa thổi nhẹ qua gương mặt cô. Triệu Hải Đường nhìn chằm chằm cây hoa anh đào ngoài cửa sổ, người như tan vào trong vùng sáng tối đó.
*
Nhà họ Hình có chuyện vui, là đại thọ tám mươi của ông cụ Hình, những kẻ có chút danh tiếng ở cả Đông Châu đều muốn nhân cơ hội này để bắt quàng làm sang, nhưng người được mời lại rất ít.
Quản gia phụ trách tiếp đãi truyền thông ngoài viện và khách đến tặng quà, dù không được mời dự tiệc cũng phải khiến họ ra về trong vui vẻ.
Các khách khác có thư mời thì do người hầu dẫn vào.
Tần Cách thì không cần, anh là người đặc biệt duy nhất.
Thấy anh đến quản gia vội vàng mở cửa giúp: “Cậu Tần, cậu đến rồi, thiếu gia đang đợi cậu cứu mạng đấy!”
Ba Dao mặc một bộ đồ đầy không khí lễ hội: “Lại chọc giận Chú Lục rồi à?”
“Chứ còn gì nữa.” Quản gia đau đầu nói: “Ông chủ bắt cậu ấy chia tay bạn gái, thiếu gia định tuyệt thực để kháng nghị đây.”
Mắt Tần Cách không liếc sang hai bên mà đi thẳng vào trong.
So với những khách đến chúc thọ thì anh mặc quá đỗi thoải mái, chiếc sơ mi đen vân chìm nhét tùy tiện vào thắt lưng, mặt khóa kim loại trên thắt lưng trở thành điểm nhấn khiến người ta vô thức chú ý vào đôi chân dài của anh.
Bộ trang phục này không giống như đi dự tiệc chúc thọ mà giống như về nhà mình hơn.
Hình Phi Ngang gào thét nhảy từ trên bậc thềm xuống: “Anh! Anh! Anh nhìn lão già này xem!”
Đường đi bị cậu ấy chắn mất, Tần Cách rút bao thuốc ngậm một điếu ở khóe miệng nhưng không châm lửa, thong dong nói: “Lão già của cậu thì cậu tự giải quyết.”
Ba Dao chép miệng.
Lúc hắn ở một mình cũng sẽ gọi là "lão già", nhưng không dám gọi thẳng trước mặt, kẻ có thể ngang ngược như vậy, không sợ chú Hình Lục đích thân nghe thấy chỉ có hai người trước mặt này thôi.
Bên trong vọng ra một tiếng quát giận dữ: “Anh con cũng không cứu nổi con đâu! Tần Cách đánh gãy chân nó cho chú, cho nó khỏi yêu đương vớ vẩn nữa!”
Tần Cách không tham gia vào mâu thuẫn của hai bố con nhà này, người hơi nghiêng sang bên cạnh nheo mắt nhìn ánh mặt trời rực rỡ: “19 rồi, yêu thì cứ yêu thôi.”
“Đúng đấy đúng đấy.” Hình Phi Ngang trốn sau lưng anh: “Đồ cổ hủ! Thời đại nào rồi chứ...”
Chú Hình Lục mặc một bộ đường trang*, tức đến nghẹn thở: “Vợ của con bố đã chọn được rồi, trưởng bối nhà người ta không chịu nổi việc con cứ yêu hết người này đến người khác đâu!”
*Bộ đường trang là trang phục truyền thống kiểu Trung Quốc, đặc điểm áo cổ đứng (cổ tàu), cài khuy nút vải (nút thắt), form rộng, gọn gàng, chất liệu thường là lụa, gấm.
Nói đến đây sợ mọi người xung quanh chê cười, chú Hình Lục bảo vệ sĩ áp giải Hình Phi Ngang về phòng ngủ, không có sự đồng ý của ông ta thì không được ra ngoài.
“Được rồi, đừng giận nữa.” Tần Cách kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, lười biếng nói: “Không có nó thì chú cũng đâu được làm bố.”
Chú Hình Lục chỉ vào anh: “Nghịch tử! Cả hai đứa đều muốn làm tao tức chết!”
Ba Dao nhanh nhạy dâng quà lên, nói vài câu cát tường.
“Về nhà mình mang quà cáp làm gì.” Chú Hình Lục không vui: “Lần sau còn thế nữa là chú đánh đuổi ra đấy!”
Ba Dao cười hì hì: “Quà cho ông cụ mà ạ.”
Chú Hình Lục xua tay: “Vào đây với chú, tranh thủ lúc rảnh rỗi ba chú cháu mình uống trà.”
Phòng trà thoang thoảng hương thơm, trên bàn trà có ba chiếc chén, nước vừa hay sôi tới, mọi thứ đều vừa vặn như thể đã đợi bọn họ từ lâu.
Ba Dao không dám ngồi, cười ngây ngô đứng bên cạnh tủ ngũ đấu*.
*Tủ ngũ đấu là tủ có 5 ngăn kéo xếp dọc, dùng để đựng quần áo hoặc đồ linh tinh.
Chú Hình Lục mặc kệ hắn.
Tần Cách khoanh chân ngồi trên bồ đoàn, cầm ấm nước pha trà.
“Mục phu nhân đã mách tội với chú rồi đấy.” Chú Hình Lục nói: “Cháu nói nhảm gì với con bé nhà họ Mục thế, cái gì mà em gái biến thành con gái, đại học biến thành tiểu học, cháu muốn làm chú tức chết à?”
Tần Cách tặc lưỡi: “Chú đúng là nghiện làm bà mai thật rồi.”
Chú Hình Lục hết cách với anh: “Cháu chỉ thích con bé ở trong sân nhà cháu thôi à? Nếu thật sự nhìn trúng thì định ngày đi, chú sẽ làm chủ hôn cho hai đứa.”
Dây thần kinh của Ba Dao bỗng chốc căng cứng.
“Đâu có chuyện đó.” Tần Cách nói với giọng điệu cợt nhả: “Đây chẳng phải là vì Tần Phi Phi cần sao, bác sĩ nói rồi, nửa cuối năm là có thể làm phẫu thuật, cháu phải chuẩn bị sẵn ít máu cho nó chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)