Tối nay Tần Cách thế mà lại về nhà ngủ.
Triệu Hải Đường mặc đồ ngủ nằm bò trên giường đọc sách, hai bàn chân nhỏ vắt vẻo phía sau đung đưa qua lại.
Thấy anh vào Triệu Hải Đường giơ tay lên, ống tay áo đồ ngủ tuột xuống tận khuỷu tay để lộ ra chiếc vòng Linh Lan trên cổ tay: "Xem này, đẹp không?"
Tần Cách liếc một cái, ném áo khoác ra ngoài cửa: "Ừ."
Triệu Hải Đường: "Quần ngoài."
"..." Tần Cách nghiến răng nghiến lợi, nuốt xuống một câu chửi thề: "Lắm chuyện!"
Nói xong anh cởi quần tây ném ra ngoài cửa, chỉ mặc mỗi chiếc quần lót đi vào.
Dáng người anh rất đẹp, mông cong, cơ bắp đùi và bắp chân cân đối mượt mà, đầy sức mạnh, khi bước đi sẽ lộ ra những đường nét rất đẹp.
"Trên sofa vứt cái gì đấy?"
"Đồ ngủ với nội y em mua cho anh đó." Triệu Hải Đường chiêm ngưỡng chiếc vòng tay mới của mình: "Giặt rồi mới được mặc."
Tần Cách xỏ dép lê đi về phía phòng tắm: "Biết size không?"
Triệu Hải Đường: "Không biết."
"..."
Triệu Hải Đường: "Anh đi thử đi, không được em mang đi đổi."
"Phiền phức." Tần Cách lười thử: "Mặc đại đi."
Triệu Hải Đường: "Lớn thì anh còn mặc đại được, chứ nhỏ thì anh mặc kiểu gì?"
Tần Cách: "Chẳng phải là XL với 2XL sao?"
Triệu Hải Đường ngẩn ra một lát: "Anh xem rồi? Xem rồi còn hỏi em làm cái gì, xem rồi mà chính anh không biết có vừa hay không à?"
Tần Cách liếc xéo cô, khựng lại vài giây rồi lê những bước chân lười nhác từ cửa phòng tắm quay lại cạnh giường, cúi người hôn một cái lên trán cô.
Hôn đến mức cơ thể cô ngả ra sau.
Triệu Hải Đường thẳng lưng dậy, tay vòng qua cổ anh, quan sát vết sẹo trên cằm anh: "Vẫn còn một chút dấu vết, anh đi xử lý nó đi mà."
"Đàn ông có chút vết thương thì sao?" Tần Cách khom lưng hỏi: "Em thấy gã đàn ông nào suốt ngày chạy đến tiệm thẩm mỹ chưa?"
Triệu Hải Đường hôn anh: "Của em, người của em."
Tần Cách chắc là thích cô hôn anh, mỗi lần Triệu Hải Đường chủ động đôi mày anh luôn giãn ra, đường nét và biểu cảm trở nên nhẹ nhàng, khoáng đạt, anh sẽ cúi người phối hợp với cô, những lúc thế này còn đặc biệt dễ nói chuyện.
"Anh đi thêm một lần nữa đi." Triệu Hải Đường để lại từng vệt ẩm ướt trên mặt anh: "Một lần nữa là được rồi."
Giọng Tần Cách hơi khàn đi: "Em đúng là cái đồ lắm chuyện."
Triệu Hải Đường: "Hì hì."
Tay bắt đầu không thành thật.
Sống lưng Tần Cách cứng đờ, không biết nhớ ra chuyện gì "bạch" một cái giữ chặt tay cô: "Tôi đi tắm."
"... Ồ." Triệu Hải Đường chớp mắt: "Thế anh nhanh lên chút."
"Nhanh không nổi." Giọng Tần Cách càng khàn hơn: "Em ngủ trước đi."
"..."
Triệu Hải Đường đợi rất lâu, Tần Cách vẫn không ra.
Cô thậm chí còn nghi ngờ có phải Tần Cách chết trong đó rồi không.
Đợi đến sau đó cô buồn ngủ không chịu nổi, bực bội cuộn hết chăn lên người mình, rúc vào mép giường tự ngủ.
Lúc mơ màng Triệu Hải Đường cảm giác mình được bế quay lại.
Tay cô theo phản xạ muốn dán vào mặt anh, kết quả lúc cuộn chăn đã bị kẹt ở bên trong, không lấy ra được.
Triệu Hải Đường khó chịu nhíu mày.
Chăn bị một ngoại lực kéo ra, có người nắm lấy mu bàn tay cô, dẫn dắt tay cô đặt lên gò má quen thuộc.
Triệu Hải Đường lúc này mới thoải mái hừ hừ.
Sắc mặt Tần Cách đen lại thu hết mọi biểu cảm của cô vào mắt, dùng hơi thở mắng: "Triệu Hải Đường, em đúng là cái đồ lắm chuyện!"
Làm cho cái thói xấu này của anh cũng bị khơi ra rồi.
*
Hình Phi Ngang không muốn tham gia buổi xem mắt này.
Hình Lục buông một câu: "Anh trai con cũng đi."
Hình Phi Ngang: "Anh ấy tha thứ cho bố rồi à?"
"Người nhà không có thù oán gì qua đêm." Chú Lục ung dung tự tại: "Tự chỉnh trang lại bản thân đi, nhà họ Miêu rất hợp với con."
Hình Phi Ngang bĩu môi.
Nhưng Tần Cách bằng lòng đi cùng cậu, nên cậu cũng ngoan ngoãn đi thay bộ quần áo.
Trên đường đi chú Hình Lục giới thiệu cho hai người về ông Miêu.
Là người trong nhóm sinh viên đại học đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi đại học, viện sĩ, tổ tiên mấy đời đều là trạng nguyên, thế gia học phiệt.
Nếu không phải hai mươi năm trước người con trai duy nhất và con dâu gặp tai nạn qua đời, khiến người nhà họ Miêu thưa thớt, thì với tính cách thanh cao của người đọc sách và nền tảng gia tộc tuyệt đối không đời nào họ nhìn trúng nhà họ Hình - loại gia tộc tổ tiên dựa vào con đường đen tối để tích lũy tài sản này.
"Ông Miêu vừa hay đến đây thăm học trò của mình." Chú Hình Lục nghiêm nghị nói: "Con học tập anh con đi, ổn trọng một chút, phải tôn trọng người đọc sách."
Hình Phi Ngang mất kiểm soát: "Con không tôn trọng người đọc sách chỗ nào chứ! Con phiền là phiền bố đó!"
"Mất nết!" Hình Lục mắng: "Ông ấy trọng lễ nghĩa, con đừng để ông ấy tưởng rằng đến bố mình con cũng có thể tùy ý quát tháo!"
Hình Phi Ngang: "Đm..."
Tiếng chửi thề vừa mới chực thốt ra, Tần Cách đã vung tay tát một cái vào đầu cậu.
Làm Hình Phi Ngang ngớ người: "Anh, sao anh đánh em!"
Tần Cách thản nhiên thu tay: "Đừng cãi lại, đánh nhanh thắng nhanh."
"Chuyện đại sự cả đời của em mà lại sơ sài thế sao?" Hình Phi Ngang gào lên: "Em không phục!"
Hình Phi Ngang hắng giọng chỉnh lại cổ áo, giả bộ phong thái nho nhã: "Không thể nào, cho dù không thèm để ý lão già nhà em, em cũng không thể làm mất mặt anh trai mình được."
Lão già Hình Lục tức đến nghiến răng.
Buổi gặp mặt được sắp xếp tại một quán trà mang phong cách cổ xưa ở Đông Châu.
Hình Lục đi trước, Tần Cách và Hình Phi Ngang đứng hai bên trái phải, kết quả Hình Phi Ngang không muốn đứng cùng bố mình, tìm cơ hội bước tới đổi vị trí sang bên cạnh Tần Cách.
Thế là thành Tần Cách đứng ở giữa.
Không đợi Hình Lục nổi giận, Tần Cách đã túm lấy áo Hình Phi Ngang quăng trả về chỗ cũ.
Hình Phi Ngang: "..." Tại sao lại tàn nhẫn với cậu như thế.
Người trong phòng bao đã đứng dậy, vui vẻ nói: "Mười mấy năm không gặp lão Hình rồi, nếu không gặp nữa e là không còn cơ hội mất."
"Tôi thấy ông tinh thần vẫn quắc thước không kém năm xưa." Hình Lục vội vàng dùng hai tay bắt lấy: "Anh em mình gặp nhau là chuyện vui, đừng nói lời xúi quẩy."
Đột ngột nghe thấy từ miệng bố mình thốt ra những lời văn vẻ, Hình Phi Ngang không nhịn được "phì" một tiếng.
Sắc mặt Hình Lục tối sầm lại.
Ông Miêu tò mò nhìn sang, tay chậm rãi chỉ: "Vị này..."
Cánh tay vốn dĩ đang dừng lại trên người Hình Phi Ngang đột nhiên chuyển hướng, dừng lại trên người Tần Cách: "Vị này là Phi Ngang phải không, đúng là một nhân tài, xuất chúng hơn lão Hình nhiều, chắc chắn là giống em dâu rồi nhỉ?"
"..."
Chú Hình Lục cảm thấy mặt mũi mình đều bị đứa con mất dạy này làm cho mất sạch.
Sau khi giới thiệu xong xuôi, chú Hình Lục nhìn quanh phòng bao: "Cháu gái ông..."
"Nó nói là trường học đột xuất có bài kiểm tra." Ông Miêu mặt không đổi sắc nói: "Tôi nghĩ việc học quan trọng nên tự mình đến đây gặp Phi Ngang trước."
Hình Lục: "Nên như thế, nên như thế, Hình Phi Ngang mau pha trà cho ông đi."
"Vẫn là con trai da dày thịt béo." Ông Miêu cảm thán: "Con gái không nỡ đánh không nỡ mắng, đặc biệt là Tiểu Miêu Miêu nhà tôi lại còn đặc biệt tinh quái, tôi không quản nổi nữa rồi."
Hình Lục: "Con gái thì phải cưng chiều, cả đời này tôi không có phúc đó..."
"Bố đừng vội." Hình Phi Ngang bỗng nhiên xen vào: "Sao bố biết con sẽ không sinh được con gái?"
Hình Lục nhìn sang đầy cảnh cáo.
Ông Miêu quan sát Hình Phi Ngang rồi hỏi: "Muốn biết Tiểu Miêu Miêu nhà tôi trông như thế nào không?"
Mắt Hình Phi Ngang sáng lên: "Dĩ nhiên là muốn..."
Hình Lục không nhịn nổi nữa đá cho cậu ấy một cái.
Ông Miêu vô cùng trân trọng lấy ra một tấm ảnh: "Đây."
Ánh mắt Hình Phi Ngang dán vào đó, sau đó đột ngột nghẹn họng một tiếng.
Tần Cách ngồi ngay bên cạnh cậu, liếc mắt nhìn qua cũng lặng người đi.
"Xin lỗi." Ông Miêu thản nhiên nói: "Chỉ có mỗi một tấm ảnh sinh nhật lúc 5 tuổi, mọi người tạm bợ mà tưởng tượng chút đi."
"..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)