Tần Cách đến thì có đến nhưng sắc mặt rất kém, giọng điệu cũng cứng nhắc. Anh dùng tay bóp vai cô, xoay qua xoay lại kiểm tra: "Có bị thương không?"
Triệu Hải Đường lắc đầu sau đó ngả vào lòng anh, yếu ớt nói: "Chóng mặt."
"... Thế thì nói chuyện đi, bớt lắc cái đầu lại."
"..."
Người yêu của nữ chủ xe cũng đã đến. Hai bên vừa chạm mặt đối phương kinh ngạc vài giây: "Cái này..."
Tần Cách: "100.000 tệ."
Triệu Hải Đường: "?"
Nữ chủ xe: "?"
"Tiền mặt hoặc chuyển khoản." Tần Cách hất cằm: "Rồi đưa cô ấy đi kiểm tra một chút."
Nữ chủ xe cuống lên: "Anh không phải đang tống tiền đấy chứ, thế tôi báo cảnh sát vậy!"
"Được rồi được rồi, 100.000 tệ thì 100.000 tệ." Lôi Ngọc Thành cũng không ngờ chuyện lại khéo thế: "100.000 tệ không nhiều."
Triệu Hải Đường ngẩng đầu nhìn Tần Cách: "Nếu em lấy anh ta có kiện em tội tống tiền không?" Xe cô chẳng hỏng gì, chỉ có chút vết trầy, dù sao cũng là lúc chờ đèn đỏ bị tông, làm sao mà nghiêm trọng được.
"Không đâu em gái." Lôi Ngọc Thành ôn tồn nói: "Anh đây không kém cỏi thế đâu."
Tần Cách: "Đừng có dùng từ láy."
Lôi Ngọc Thành: "..."
*Chú ý đoạn trên: em gái trong tiếng trung là meimei nên nó là từ láy nhá.
"Nào, giới thiệu với mọi người." Lôi Ngọc Thành hắng giọng nói: "Đây là người yêu của tôi, Thôi Nhạn." Rồi lại nói: "Đây là anh em của tôi, Tần Cách, còn đây là người yêu cậu ấy... em gái... em ơi, em tên gì?"
Triệu Hải Đường nhìn Tần Cách. Người trong mạng lưới quan hệ của anh, cô không dám tự ý kết giao.
Biểu cảm Tần Cách đạm mạc: "Không cần thiết phải quen biết."
Triệu Hải Đường mím môi.
"Lão Tần, đừng thế chứ." Lôi Ngọc Thành thở dài: "Tu trăm năm mới chung gối cơ mà."
Thôi Nhạn bên cạnh cực kỳ tinh ý liền nói: "Em gái, vòng tay này của em đẹp quá, có link không?"
Triệu Hải Đường đưa tay ra: "Chụp ảnh tìm kiếm trên mạng đi chị, Pinduoduo 5 tệ hai chiếc, đừng mua đắt nhé."
"..."
"5 tệ hai chiếc?" Tần Cách không vui: "Em vào trung tâm thương mại mua cái gì đắt đắt chút không được à?"
Triệu Hải Đường: "Thì dĩ nhiên không đắt bằng đồ Mục tiểu thư dùng rồi."
Lôi Ngọc Thành: "Mục tiểu thư là ai?"
Triệu Hải Đường: "Đối tượng xem mắt của anh ấy."
Lôi Ngọc Thành: "Ồ~~~."
Thái dương Tần Cách giật liên hồi: "Anh còn kéo dài giọng nữa xem?"
"Em gái." Thôi Nhạn nhiệt tình: "Chúng mình kết bạn WeChat đi."
Triệu Hải Đường đanh mặt lại: "Anh ấy không đồng ý, em không dám."
Lôi Ngọc Thành: "À há~."
Ba ánh mắt mang ý nghĩa khác nhau đồng loạt đổ dồn vào mặt Tần Cách.
"Kết bạn đi." Tần Cách sốt ruột: "Còn phải thu tiền nữa."
Thôi Nhạn vội vàng mở mã bạn bè. Triệu Hải Đường liền kết bạn. Thôi Nhạn nhận tiền chuyển khoản của Lôi Ngọc Thành trước, sau đó chuyển ngay cho Triệu Hải Đường. Ba người hoàn thành giao dịch ngay bên lề đường.
"Em gái." Thôi Nhạn nói: "Chiều nay có việc gì không, chị em mình đi mua sắm đi. Lão Lôi phiền chết đi được, ngày ngày chẳng biết bận bịu cái gì."
Triệu Hải Đường: "Đàn ông đều thế cả."
Im lặng nửa giây Tần Cách bực dọc: "Đi kiểm tra sức khỏe trước đã."
"Để chị đi cùng." Thôi Nhạn nói: "Vốn dĩ chị cũng đang định đi lấy ít thuốc bổ dưỡng thể."
Tần Cách cụp mắt dùng điện thoại chuyển thêm một khoản nữa cho Triệu Hải Đường, giọng nhạt đi: "Mua đồ tốt chút."
Triệu Hải Đường bắt chước điệu bộ của anh: "Anh yên tâm, em mua đồ tốt đồ đắt, chỉ không mua đồ miễn phí thôi."
"..."
Trước khi quay đi Triệu Hải Đường còn ném lại một câu: "Anh thối chết đi được!"
Tần Cách: "..."
Hai cô gái đi rồi, chỉ còn lại Tần Cách và Lôi Ngọc Thành.
"Dù tôi cái gì cũng không bằng anh." Lôi Ngọc Thành chân thành nói: "Nhưng luận về việc dỗ dành con gái, anh kém xa tôi đấy."
Gã từng ghen tị với Tần Cách, mặt mũi đẹp, năng lực mạnh, một mình gánh vác đứa em bệnh tật mà vẫn giỏi hơn anh ta, chẳng biết ông trời đã đóng cánh cửa nào của anh ta nữa. Giờ thì hay rồi, Tần Cách chắc chắn sẽ ngã nhào trong chuyện tình cảm. Lôi Ngọc Thành không định nhắc nhở anh, chờ đến lúc anh "ngã ngựa" anh ta sẽ tha hồ mà cười nhạo.
Nghĩ đến đó Lôi Ngọc Thành thấy sảng khoái hẳn: "Đi uống rượu không?"
"Không." Tần Cách mặt gỗ: "Còn có việc."
Thấy anh lên xe định đi Lôi Ngọc Thành gọi: "Lão Tần."
Tần Cách: "Nói."
"Nể tình chúng ta đều là người Hậu Trạch." Lôi Ngọc Thành nói: "Sớm rút ra khỏi chỗ chú Lục đi."
Tần Cách nhếch môi một cái không nặng không nhẹ, không nói gì, đạp ga phóng đi.
Triệu Hải Đường không muốn khám sức khỏe, cô đoán chắc mình không sao, nhưng Thôi Nhạn như nhận được nhiệm vụ gì đó, nộp tiền rất nhanh nhảu.
"Người có thể khiến lão Lôi nể mặt." Thôi Nhạn nói: "Không cần nói chị cũng biết là ai."
Triệu Hải Đường: "Ai cơ?"
Thôi Nhạn: "Người yêu của em đó, em phải giữ cho chặt vào. Tần gia lừng lẫy, trong mắt chỉ có sự nghiệp không có đàn bà... là trước đây không có đàn bà, đúng là một đối tượng hoàn hảo."
Triệu Hải Đường vốn không định nghe ngóng về Tần Cách nhưng vì anh điều tra cô trước nên cô bảo: "Chị nói thêm đi."
"Haizz, chị cũng không biết nhiều đâu." Thôi Nhạn nói: "Chỉ là nghe lão Lôi thỉnh thoảng lỡ miệng vài câu thôi. Mảnh đất anh ấy sắp phá dỡ ấy, Hậu Trạch, em biết không, nơi Tần gia đi ra đó. Lão Lôi làm ăn nhỏ muốn tiến thêm bước nữa khó lắm, phân hóa giai cấp em hiểu không, nhưng Tần gia lại lên được một cách dễ dàng."
Triệu Hải Đường cúi đầu nhìn báo cáo kiểm tra.
Thôi Nhạn cảm thán: "Những tài phiệt cũ thì dắt tay nhau, kẻ mạnh càng mạnh... Ơ em gái, em nghe nói nhà họ Hình định bàn chuyện thông gia với nhà họ Miêu không?"
Lông mi Triệu Hải Đường khẽ run: "Dạ?"
"Hai nhà Hình Miêu!" Thôi Nhạn phấn khích: "Nhà họ Hình có tiền có thế, nhưng những năm nay chuyển hình danh tiếng không tốt lắm. Nhà họ Miêu là thanh quý, tuy không giàu bằng nhà họ Hình nhưng gia thế vững chắc. Quan trọng hơn là ông Miêu chỉ có một đứa cháu gái độc nhất!"
Triệu Hải Đường sững sờ một lát: "Cháu gái độc nhất thì sao ạ?"
Thôi Nhạn: "Ông Miêu tuy không có tiền, nhưng học trò khắp thiên hạ. Vì đứa cháu gái này đám học trò đó có thể không giúp đỡ sao? Tài nguyên chẳng phải đều chảy vào nhà họ Hình à?"
"..." Triệu Hải Đường cụp mắt: "Người ta cũng đâu có ngốc thế."
Thôi Nhạn thở dài: "Một đứa cháu gái dễ bị người ta chiếm đoạt tài sản lắm."
Triệu Hải Đường bật dậy. Thôi Nhạn giật bắn mình.
"Cháu gái cũng đâu có nghĩa là tuyệt đối, cô ấy có thể đảm bảo con cô ấy sinh ra 100% mang họ Miêu." Triệu Hải Đường nuốt nước bọt: "Chúng ta đừng nói chuyện này nữa, đi mua sắm đi."
Thôi Nhạn không hiểu gì: "Được."
Đi được vài bước điện thoại Triệu Hải Đường reo. Là Tần Cách gọi.
Cô hừ nhẹ một tiếng để chuông reo vài giây mới chậm rãi bắt máy. Cô cũng không nói gì, đợi anh nói trước.
"Kết quả kiểm tra?" Tần Cách ở đầu dây bên kia nghiến răng: "Triệu Hải Đường, em lại định làm giá với tôi đấy à?"
Triệu Hải Đường vênh cái cằm nhỏ làm bộ làm tịch: "Não em rất tốt, không bị chấn động, không có nước hay hồ dán gì cả, bên trong... toàn là anh thôi!"
Một câu nói khiến Tần Cách ở đầu dây bên kia câm nín luôn. Mẹ kiếp... thật sự rất muốn xử cô.
"Đi chơi đi." Tần Cách lại bắt đầu mất kiên nhẫn: "Mua đồ xong về sớm chút, đừng có chạy lung tung bên ngoài."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)