“Lần này chỉ có thể rút 300cc, Triệu tiểu thư cân nặng của cô lại giảm rồi.”
Triệu Hải Đường từ trong trạng thái thẫn thờ sực tỉnh lại. Ngoài cửa sổ, cây hoa hải đường kia đã nở đến những cánh cuối cùng.
“Tần Cách đi lâu như vậy rồi.” Sắc môi cô trắng bệch nhưng đôi mắt lại cong lên cười rạng rỡ: “Tôi nhớ anh ấy đến mức cơm nước cũng chẳng màng.”
Thái độ bác sĩ lạnh lùng chẳng thèm để ý đến lời nói đùa của cô.
Từ phòng bệnh biệt lập bên cạnh truyền đến tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng kèm theo tiếng hét của một cô gái: “Tôi đã nói là không trị! Không cần máu của chị ta! Tôi không muốn anh trai mình phải hy sinh như thế!”
Ngay sau đó là những lời dỗ dành, khẩn khoản nhỏ nhẹ của nhân viên y tế.
Trong tiếng kháng cự kịch liệt, Triệu Hải Đường như một bóng ma đi tới phòng bên cạnh, u ám nói: “Trước khi anh trai em đi đã ngủ với tôi ba lần để đổi lấy 300cc máu tháng này cho em. Em có cần hay không cũng chẳng sao, tôi ngủ với anh ấy là chuyện đã định.”
Tiếng khóc náo trong phòng bệnh đột ngột dừng lại.
Cô gái đó rất xinh đẹp, gương mặt giống Tần Cách như đúc, chỉ khác ở đôi mắt nai con. Triệu Hải Đường vừa nhìn đã thấy mủi lòng: “Được rồi mà, em ngoan đi, tôi sẽ ngủ với anh ấy ít đi một lần.”
Tần Phi Phi run rẩy, tay đột nhiên chỉ thẳng vào cô, ống tay áo bệnh nhân rộng thùng thình tuột xuống khuỷu tay lộ ra cánh tay gầy trơ xương: “Chị là đồ không biết xấu hổ!”
Đã hai tháng không gặp Tần Cách, Triệu Hải Đường chỉ có thể thông qua gương mặt giống anh này để kéo dài hơi tàn: “Anh trai em sao lại đối xử tốt với em thế nhỉ?”
Sinh ra ở khu ổ chuột nổi tiếng ở Đông Châu, lên mười tuổi được Tần Cách đưa ra ngoài, thân thể bệnh tật yếu ớt như vậy thế mà nuôi tới nuôi lui cũng nuôi được đến năm 16 tuổi. Lại còn nuôi ra được một vẻ ngây thơ không hiểu sự đời.
Tần Cách thực sự rất cưng chiều cô em gái này.
Triệu Hải Đường lại thấy hơi ghen tị: “Có cần nữa không? Không cần thì tôi mang về làm món huyết đậu phụ cho anh trai em ăn nhé.”
Tần Phi Phi trợn tròn mắt: “Sao chị lại biến thái thế!”
Triệu Hải Đường vịn vào khung cửa, giọng nhỏ dần: “Tôi sắp không xong rồi.”
Ngực nghẹn khó thở, tầm mắt mờ đi, tứ chi rệu rã không nghe theo sai bảo. Vừa dứt lời người đã ngã xuống.
Cuối hành lang dường như có tiếng bước chân không nhanh không chậm.
Trước khi ngất đi Triệu Hải Đường đã nhìn thấy gương mặt mà cô ngày đêm nhung nhớ. Có chút lạnh lùng, chút bất cần và chút hư hỏng, giữa chân mày mang theo vẻ phong trần ngang tàng không ai dám đụng vào.
Rốt cuộc cũng là kẻ từ tầng lớp thấp nhất giết ra mà thành.
Tiếc là thấy cô ngất xỉu, người đàn ông vẫn bình thản chẳng thèm bước tới đỡ lấy cô. Mặc cho cô ngã xuống sàn nhà.
Hừ. Đàn ông.
Đồ hồ ly tinh.
Mê chết cô rồi.
*
Khi tỉnh lại đập vào mắt Triệu Hải Đường là một gương mặt tươi cười đôn hậu, chủ nhân của gương mặt đó tên là Ba Dao, người anh em vào sinh ra tử của Tần Cách.
Ba Dao gãi đầu: “Hải Đường, sao em lại ngất thế, có đói không, có muốn ăn huyết đậu phụ không?”
Trong miệng Triệu Hải Đường ngọt lịm, hình như có ai đó đã cho cô uống nước đường: “Máu của ai?”
“...”
Ba Dao ngơ ngác: “Thì máu lợn chứ máu của ai, còn có thể của ai được nữa?”
Nói đến đây hắn nghiêm mặt: “Hai tháng không gặp, sao em gầy sọp đi thế này, phải mất đến năm sáu cân ấy nhỉ?”
Triệu Hải Đường: “Xấp xỉ thế, Tần Cách đâu?”
“Vừa tỉnh đã tìm nó.” Ba Dao không hài lòng: “Em đặt ông anh này ở đâu trong lòng hả?”
Triệu Hải Đường do dự một lát, không nỡ làm hắn tổn thương: “Được rồi, vậy phiền anh Ba Dao bế em đi vệ sinh.”
“...”
Im lặng hai giây, Ba Dao đi ra sân gào to: “Anh em, khoan đừng đánh nữa, bế Hải Đường của mày đi vệ sinh kìa.”
Trong sân vườn cây cối rậm rạp, năm sáu tên đàn em đang đấm đá túi bụi một người đàn ông. Còn người đàn ông trên ghế mây thì vắt chéo chân, dáng vẻ lười nhác dựa sang một bên, khóe miệng ngậm điếu thuốc Lâu Ngoại Lâu chưa châm lửa, thản nhiên thưởng thức tiếng gào thét của đối phương.
“Anh Tần, anh Tần em sai rồi.” Đối phương đau đớn cầu xin: “Em không cố ý tiết lộ hành tung của anh đâu, chỉ là uống nhiều quá nên lỡ lời thôi…”
Tần Cách dùng ngón cái lướt qua dưới cằm, vẻ hung dữ lộ ra đầy hờ hững: “Mày uống một trận quá chén làm mặt của ông đây hỏng mẹ nó rồi.”
“... Anh, anh em sai rồi.” Đối phương dập đầu lia lịa: “Em biết một tiệm thẩm mỹ cực tốt, xóa sẹo không để lại dấu vết, em đưa anh đi…”
Tần Cách tặc lưỡi một cái, giày da không thương tiếc đá tới, đá bay đối phương nằm rạp xuống đất.
Ba Dao chờ không nổi nữa: “Để tao xử lý cho, mày nhanh lên đi, tao sợ Hải Đường nhịn không nổi sắp tè ra quần rồi!”
Tần Cách liếc nhìn hắn một cái: “Cũng không phải mày nhịn, mày kẹp chân làm cái gì?”
“Mẹ mày, mày có đi không?” Ba Dao cuống quýt: “Chuyện gấp thế này đợi được sao?”
Tần Cách đặt chân xuống đất, tiếng giày da vang lên đanh gọn, buông ra hai chữ không rõ ràng: “Phiền phức.”
Ba Dao muốn chửi một câu “yêu đương mà còn chê phiền”, nhưng lại không chửi ra miệng. Cô gái này của Tần Cách đúng là phiền phức hơn những cô gái bình thường khác thật.
Triệu Hải Đường đầu vẫn còn rất choáng, khi Tần Cách bước vào cô còn chưa mở mắt đã ngửi mùi mà bò vào lòng anh, tay sờ chính xác lên miệng anh, giật phắt điếu thuốc đi.
Tần Cách lạnh lùng nói: “Trả lại đây.”
Triệu Hải Đường vò nát điếu thuốc thành vụn ném xuống đất. Đầu lọc màu vàng cong vẹo.
Giây tiếp theo Triệu Hải Đường bị ném trở lại giường. Kèm theo lời nói bạc bẽo của người đàn ông: “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu.”
Triệu Hải Đường nằm sấp trong chăn mềm một lúc mới chậm chạp ngẩng đầu. Rèm cửa kéo kín, ánh sáng trong phòng mờ tối, người đàn ông quay lưng về phía cửa, bộ vest cao cấp ôm lấy thân hình cao gầy săn chắc, đúng chuẩn một "sát thủ mặc vest" chuyên cướp đi nhịp tim của người khác.
Dù không có ánh sáng Triệu Hải Đường vẫn có thể nhìn thấy đường nét gương mặt điển trai sắc sảo của anh.
“Em nhớ anh rồi.” Cô hạ giọng mềm mỏng.
Tần Cách đứng đó không động đậy, không nhìn rõ biểu cảm, như một con báo săn đang rình rập, âm trầm nhìn chằm chằm cô.
Triệu Hải Đường chớp chớp mắt: “Nhớ anh.”
Bóng tối dường như nuốt chửng mọi thứ. Tần Cách đứng một lúc, hình như chửi thề một câu rồi mất kiên nhẫn cúi người một lần nữa bế cô vào lòng.
“Đi vệ sinh cũng phải có người hầu hạ, Triệu Hải Đường, em là heo đầu thai đấy à?”
“Em chóng mặt.” Triệu Hải Đường tựa vào vai anh uể oải nói: “Muốn nôn.”
Tần Cách mỉa mai: “Tiếp tục kén ăn đi.”
Triệu Hải Đường: “Em không có kén ăn.”
Tần Cách lười tranh luận với cô: “Lần sau đừng có lén uống Coca.”
“...” Triệu Hải Đường ngẩng đầu: “Em không hề uống!”
Tần Cách kéo một chiếc khăn tắm ném xuống sàn, để cô đi chân trần dẫm lên, kéo dài giọng điệu đầy châm chọc: “Lần sau uống xong thì giấu lon Coca kỹ một chút, chôn trong vườn rất dễ bị phát hiện đấy.”
Triệu Hải Đường: “…”
Chôn trong vườn rồi mà anh vẫn phát hiện ra, Tần Cách là chó đấy à, thích đào đất.
“Anh ra ngoài đi, bật đèn giúp em.”
Tần Cách giơ tay bật đèn nhưng không đi ra, cứ thế nhìn cô chằm chằm. Đã để anh bế đi vệ sinh rồi còn khách sáo cái gì.
Trái tim Triệu Hải Đường như bị một bàn tay kéo tuột xuống: “Mặt anh bị làm sao thế?”
Tần Cách không để tâm: “Bị thương chút thôi.”
Triệu Hải Đường: “Có trị khỏi được không?”
“Tôi có nói là muốn trị à?” Tần Cách nhướng mày, giọng nồng nặc mùi thuốc súng: “Em quản hơi rộng rồi đấy.”
Triệu Hải Đường bắt đầu đi ra ngoài: “Em chán rồi, chia tay đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)