Sau nghi thức chào cờ, học sinh lục tục kéo nhau về lớp. Lớp của Tạ Phỉ có 41 người, ba cái bánh kem to đùng chỉ loáng cái đã sạch sành sanh. Mọi người đi qua đi lại đều không quên ném lại một câu "Sinh nhật vui vẻ" với Tạ Phỉ, bầu không khí náo nhiệt mà ấm áp cực kỳ. Lớp trưởng và mấy cán bộ lớp còn bàn nhau định trưa nay đi mua quà tặng cậu, nhưng Tạ Phỉ cười khì khì từ chối luôn.
"Người anh em, cậu thật chẳng có nghĩa khí gì cả! Sao mấy ngày nay không hé răng lấy một lời thế hả?" Khương Thụ bò qua, gục mặt xuống bàn Tạ Phỉ, vừa nhai bánh kem vừa trách móc.
"Thì mỗi năm chẳng có một ngày, có gì đặc biệt đâu mà phải loa lên." Tạ Phỉ chẳng thèm để tâm.
"Năm nay cậu thành niên đó!" Khương Thụ kích động hẳn lên, "Dù năm nào cũng sinh nhật, nhưng lần này là sinh nhật 18 tuổi mà!"
Tạ Phỉ tựa lưng vào ghế, lắc lư cái chân, nghĩ ngợi một lát rồi bảo: "Tớ thấy cũng có khác gì đâu?"
"Khác bọt lớn luôn ấy chứ, để tớ liệt kê cho cậu nghe. Từ hôm nay trở đi, cậu đường đường chính chính vào tiệm net là hợp pháp này, mua rượu uống rượu cũng..."
Đinh linh linh ——
Tiếng chuông vào học vang lên cắt ngang dòng cảm hứng của Khương Thụ. Cậu ta lập tức "phanh gấp", cuống cuồng quay lại tìm sách giáo khoa. Đám học sinh đang tụ tập buôn dưa ở lối đi cũng nhanh như sóc nhảy phắt về chỗ ngồi.
Giây tiếp theo, chủ nhiệm lớp Trần Mẫn bước vào. Cô đứng trên bục giảng, đưa mắt đảo qua một lượt, thấy trên bàn ai nấy đều có một miếng bánh kem thì không khỏi tò mò: "Hôm nay có bạn nào sinh nhật à?"
Hàng ghế đầu có tiếng trả lời dõng dạc: "Chị Mẫn ơi, hôm nay Tạ Phỉ tròn 18 ạ!"
Trần Mẫn cười rạng rỡ: "Vậy lớp mình cùng hát một bài chúc mừng nào, chúc Tạ Phỉ của chúng ta sinh nhật vui vẻ nhé!"
"Happy birthday to you, Happy birthday to you..."
Cả lớp 11/10 đồng thanh hát vang, tiếng ca vang vọng khắp cả khu nhà điểm. Khương Thụ nhân lúc hỗn loạn nói nốt câu dở dang, tiện tay lấy cái mũ sinh nhật đính kèm hộp bánh, "cạch" một cái đội lên đầu Tạ Phỉ.
Đây là lần đầu tiên Tạ Phỉ trải nghiệm cảm giác này. Tuy có chút dở khóc dở cười vì cái mũ, nhưng cậu cảm thấy rất mới mẻ, lòng dâng lên cảm giác hạnh phúc len lỏi.
Chẳng qua, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sau vài phút hào hứng, Trần Mẫn yêu cầu mọi người lấy đề kiểm tra phát từ trước hôm thi đấu bóng rổ ra. Ngay lập tức, những tiếng kêu rên, than thở vang lên thấu trời xanh.
Tạ Phỉ rút bài thi sắp sửa giải ra xem, rồi đứng hình luôn.
—— Tờ đề này, cậu chưa động vào một chữ nào.
Cũng phải, trước đợt bóng rổ, giáo viên các môn cứ như phát tờ rơi, đề thi chất cao như núi. Hôm qua Tạ Phỉ không ngủ trưa, ngồi lì trong lớp làm bù mãi mới xong được mấy tờ. Vốn định tối về sẽ "chiến" nốt, ai dè bị nửa ly rượu kia hạ gục, đám đề còn lại vẫn nằm im lìm chưa kịp sờ tới.
Trần Mẫn có thói quen gọi bất thình lình một người lên giải đề, sau đó cứ thế theo thứ tự cả tổ đứng lên đọc đáp án. Cách này khiến cả đám chẳng ai dám lơ là. Đen đủi thay, hôm nay tổ của Tạ Phỉ lại là nhóm "khai hỏa" đầu tiên.
Tạ Phỉ không hề hoảng loạn. Cậu ngẩng lên nhìn Trần Mẫn trên bục giảng, im lặng không chút dấu vết liếc nhìn tập vở trên bàn giáo viên, rồi bắt đầu "múa bút" giải đề ngay tại trận.
Tốc độ của Tạ Phỉ cực nhanh. Mấy câu trắc nghiệm đầu trôi qua vèo vèo. Đến lượt cậu đứng dậy, cậu đã kịp giải xong bài cổ văn ở tận trang thứ hai rồi.
Tiết đầu trôi qua trong trạng thái "hữu kinh vô hiểm". Đến tiết sau, Tạ Phỉ biết mình không thoát được, bèn nhanh tay làm đuổi mấy đề sắp sửa chữa. Đang viết dở, cậu chợt nảy ra một ý: Sao không đi hỏi "Cố vạn năng" nhỉ? Vị em trai này tuy tâm tư khó đoán, nhưng làm đề thì vừa nhanh vừa chuẩn không cần chỉnh!
Thế là Tạ Phỉ lén lấy điện thoại, mở WeChat chọn khung chat của Cố Phương Yến, gõ chữ với thái độ cực kỳ thành tâm:
"Anh trai!" "Anh Cố thân mến của tớ ơi!" "Cậu làm xong đề thi chưa?" "Nếu làm rồi, cho tớ mượn tham khảo một tí được không!"
Gửi xong, Tạ Phỉ đặt điện thoại lên bàn, nằm bò ra chờ hồi âm.
Một phút trôi qua... lặng im. Hai phút trôi qua... vẫn lặng im.
Chắc là đang trong tiết nên không cầm điện thoại rồi, Tạ Phỉ tự tìm lý do bào chữa cho Cố Phương Yến.
Ba phút sau, mắt Tạ Phỉ díp lại, ngủ quên mất tiêu.
Đến phút thứ năm, cậu bỗng choàng tỉnh, cầm bút tiếp tục cày bài Vật lý. Thầy dạy Lý phong cách khác hẳn chị Mẫn, giảng bài nhanh như gió, chẳng thèm quan tâm học sinh bên dưới có kịp "load" hay không. Tạ Phỉ làm ngược từ dưới lên, mấy câu dễ ở đầu đề thì mặc kệ, lát nữa giáo viên đọc đáp án thì khoanh vào là xong.
Lại thêm vài phút, tiếng chuông hết tiết vang lên. Trong lúc mọi người lục tục nghỉ giải lao, màn hình điện thoại trước mặt Tạ Phỉ sáng bừng. Cậu vội cầm lên, thấy Cố Phương Yến đã trả lời.
Cố chấm câu.: Rồi.
Tạ Phỉ nhanh tay nhắn lại: "Tiết hôm nay các cậu học đến đâu rồi?"
Đối phương gửi một cái ảnh chụp thời khóa biểu sang. Tạ Phỉ đối chiếu với chương trình học trên bảng đen lớp mình. Môn thứ hai của cả hai lớp đều là Vật lý, chỉ tiếc các môn sau thì lệch nhau. Tạ Phỉ lôi đống đề hai môn tiếp theo ra kiểm tra, cái nào chưa làm thì hỏi mượn Cố Phương Yến cho bằng hết.
Nhưng sắp vào tiết rồi, lớp 1 cách lớp 10 một quãng khá xa, Tạ Phỉ đành nhắn: "Hết tiết này tớ qua tìm cậu nha?"
Bạn học Cố chỉ trả lời đúng một chữ "Ừ".
Vẫn cái vẻ nhàn nhạt, vui buồn chẳng rõ. Tạ Phỉ lấy tay chọc chọc vào cái avatar đen xì của hắn trên màn hình, thầm nghĩ: Buổi thể dục giữa giờ vừa chạy vừa nhảy tung tăng thế mà vẫn không làm tan được khối băng này à?
Tiết Vật lý trôi qua nhanh như một cơn gió vì Tạ Phỉ vừa nghe vừa mải làm bài. Tiếng chuông chưa kịp dứt, cậu đã buông bút, phóng thẳng ra khỏi lớp.
Thời tiết hôm nay nóng như đổ lửa, nhưng cái nóng không át nổi không khí ồn ào của đám học sinh giờ giải lao. Chỉ có điều, khi bước vào hành lang lớp 11/1 —— lớp trọng điểm của trọng điểm, bầu không khí bỗng chốc khác hẳn. Hết tiết mà cứ như chưa, ngoại trừ mấy người đi vệ sinh, còn lại đều ngồi lì tại chỗ cày cuốc.
Tạ Phỉ đi lối cửa sau. Cậu nghĩ mình là người đi nhờ vả, bắt Cố Phương Yến mang bài qua cho mình thì kỳ quá, nên cậu không nhắn tin gọi người mà tự mình mò vào.
Vừa vào tới nơi đã suýt tông thẳng vào Đoạn Nhất Minh và Hạ Lộ đang đi ra. Tạ Phỉ phản xạ cực nhanh lùi lại một bước. Đoạn Nhất Minh và Hạ Lộ nhìn nhau, lại liếc ra sau một cái, rồi đồng thanh túm lấy Tạ Phỉ lôi tuột ra ngoài.
"Ra đây, ra đây với bọn tớ." "Đừng nói gì cả, đi mau!"
"Gì thế này?" Tạ Phỉ ngơ ngác bị kéo ra tận cầu thang.
Hạ Lộ đứng đối diện cậu, tay đấm bộp bộp vào lòng bàn tay, nhăn mặt: "Hôm nay tâm trạng anh Cố không tốt!"
"Tớ có cảm nhận được một chút." Tạ Phỉ gật đầu.
"Một chút cái gì! Cả lớp tớ bị áp suất thấp của cậu ấy làm cho đông đá suốt cả buổi sáng, sợ đến mức thở mạnh cũng không dám!" Đoạn Nhất Minh than thở, "Tối qua cậu chọc gì cậu ấy à?"
"Làm gì có."
Hạ Lộ: "Thế sao cậu ấy lại khó ở thế?"
"Làm sao tớ biết được?" Tạ Phỉ thầm nghĩ mình cũng đâu phải con giun trong bụng hắn.
"Cậu cũng chẳng chịu tới dỗ dành lấy một câu." Hạ Lộ thở dài thườn thượt.
Tạ Phỉ: "..."
Alpha mà cũng cần dỗ nữa hả? Tạ Phỉ ngạc nhiên thực sự.
Hạ Lộ vẻ mặt "muốn nói lại thôi", lại đấm tay vào lòng bàn tay tỏ vẻ đau đớn: "Đó chẳng phải là kỹ năng cơ bản khi yêu đương sao?"
"Hình như... đúng là thế?" Tạ Phỉ sực nhớ đến cái mác "người yêu" mình tự gắn lên, ngón tay hơi giật giật, hỏi thử: "Dỗ có bị đánh không?"
"Bọn tớ dỗ thì chắc chắn bị ăn đòn." Đoạn Nhất Minh dựa tường, vẻ mặt đầy thê lương như vừa nhớ lại ký ức đau buồn nào đó.
Chẳng lẽ mình đi thì không bị... Thôi kệ, chắc không đâu. Cố Phương Yến dù gì cũng sẽ không động thủ với một Omega. Tạ Phỉ thở dài, buông xuôi: "Được rồi, dỗ thì dỗ, nhưng dỗ thế nào bây giờ?"
Cả Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh đều chịu chết, không đưa ra được đáp án nào ra hồn.
"..." Tạ Phỉ cạn lời, đành bảo: "Để tớ thử xem."
Cậu xoay người định đi thì Hạ Lộ ở phía sau cổ vũ "Cố lên!", rồi như sực nhớ ra: "Chúc mừng sinh nhật nhé!"
"Cảm ơn." Tạ Phỉ quay đầu lại.
"Hôm nay sinh nhật, trưa nay chắc phải làm một bữa hoành tráng chứ?" Đoạn Nhất Minh hỏi.
Tạ Phỉ "A" một tiếng: "Anh Cố chưa nói với các cậu à? Trưa nay tớ với Vưu Sâm đi ăn với hội bạn khác rồi, không ăn chung với mọi người được."
Nói xong cậu đi thẳng, để lại Hạ Lộ và Đoạn Nhất Minh nhìn nhau trân trối.
Đoạn Nhất Minh: "Tớ hình như hiểu vì sao anh Cố không vui rồi."
Hạ Lộ lắc đầu không tán thành: "Chỉ là không ăn cơm thôi mà? Anh Cố đâu có nhỏ mọn thế, chắc chắn là nguyên nhân khác."
Hai người đi vệ sinh xong xuôi, lúc quay về đến cửa, Hạ Lộ bỗng khựng lại, bừng tỉnh đại ngộ nhìn Đoạn Nhất Minh: "Nghĩ lại thì, nếu Omega của tớ đón sinh nhật mà bỏ tớ đi ăn với đứa khác, tớ nhất định cũng sẽ quê chữ ê kéo dài cộng thêm giận tím người!"
"Vô nghĩa." Đoạn Nhất Minh trợn trắng mắt. Giờ thì không chỉ Cố Phương Yến không vui, mà cậu cũng thấy hụt hẫng đây này.
Trong lớp 11/1, Tạ Phỉ đang ngồi chễm chệ ở chỗ của Hạ Lộ, tay vắt vẻo sau lưng ghế, nhìn Cố Phương Yến lấy bài thi cho mình.
Khuôn mặt Cố Phương Yến vẫn đẹp trai ngời ngời như mọi khi, chỉ có đôi môi mím lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cau, liếc qua một cái là thấy lạnh cả người.
"Anh Cố à." Tạ Phỉ nhìn thẳng vào mắt hắn, gọi một tiếng nhẹ nhàng, tông giọng mềm mỏng hơn hẳn bình thường.
Người cho mình chép bài chính là "ba ba", dỗ dành là việc phải đạo. Nhưng dỗ thế nào thì cậu chịu. Sống 18 năm trên đời, kinh nghiệm dỗ dành duy nhất của Tạ Phỉ là lúc dụ mèo uống thuốc giun. Cố Phương Yến tất nhiên không phải mèo, không thể dùng pate dụ được, chỉ có thể bắt chước cái giọng điệu nịnh bợ đó thôi.
"Ừ?" Cố Phương Yến đáp lại, đưa bài thi qua.
Tạ Phỉ chậm rãi hỏi: "Cậu có muốn ăn gì không?"
"Không."
"Uống gì không?"
"Không khát." Giọng hắn vẫn lạnh tanh như tiền.
Tại cậu lì lợm hay tại trình của tôi chưa tới hả!
Tạ Phỉ rũ đầu, vùi mặt vào đống bài thi, nhất thời bí lối. Vài giây sau, cậu lại ngẩng lên dò hỏi: "Hay là tại tớ ép cậu ăn cái bánh Black Forest kia nên cậu mới không vui?"
"Không phải."
"Thế sao cậu lại khó ở?"
"Không có."
Alpha đúng là khó chiều thật sự.
Không giận mà hỏi một câu trả lời đúng một chữ, lại còn nhát gừng thế kia à?
"Trưa nay mời cậu đi ăn nhé?" Tạ Phỉ đổi bài.
Cố Phương Yến lúc này mới nâng mắt, nhìn cậu lạnh lùng: "Chẳng phải cậu bảo đi ăn với bạn rồi à?"
"À ừ... Thế tối thì sao?" Tạ Phỉ gãi đầu cười ngượng ngùng.
"Tối chẳng phải cũng không ăn à?"
"Vẫn ăn được một chút mà, không ăn quá nhiều thôi." Tạ Phỉ giải thích, "Theo lệ thường thì tối nay dì tớ sẽ chuẩn bị rất nhiều món. Tính dì tớ sắt đá lắm, tớ mà ăn ít là dì tưởng dì nấu dở rồi lại ngồi suy nghĩ lung tung cho xem."
Cố Phương Yến nhớ lại chuyện tối qua, mím môi hỏi: "Dì à... Sinh nhật cậu không ở cùng gia đình sao?"
"Tớ với người nhà quan hệ không tốt lắm." Tạ Phỉ rủ mắt, giọng nói nhỏ lại.
"Xin lỗi." Ánh mắt Cố Phương Yến thoáng qua một tia áy náy.
"Không sao mà." Tạ Phỉ lại cười hì hì, cầm bút xoay xoay: "Vậy chốt thế nhé, tối nay cậu muốn ăn gì?"
"Tùy cậu."
Tạ Phỉ sợ nhất hai chữ "tùy cậu", hai mắt tối sầm lại: "Cái vấn đề mang tính triết học này..."
"Cậu cứ từ từ mà nghĩ." Cố Phương Yến cũng xoay bút, thong thả đáp.
Tạ Phỉ về lớp suy nghĩ nát óc cả buổi sáng. Chơi với nhau một thời gian, cậu cũng nắm sơ sơ khẩu vị của hắn. Cố Phương Yến không kén ăn, nhưng hình như đặc biệt thích ăn cá.
Khổ nỗi quanh trường chẳng có quán cá nào ngon xuất sắc. Thời gian nghỉ buổi tối lại ngắn, cậu cân nhắc mãi mới chọn được một quán ổn áp, đặt món rồi hẹn họ chiều tối giao tới.
Còn bữa trưa, hội Tạ Phỉ kéo nhau đi ăn lẩu. Sinh nhật mà, cậu bao tất. Ba bàn lẩu bò cay xè, ăn no nê thỏa mãn cơn thèm bấy lâu. Chỉ có điều Tạ Phỉ biết tửu lượng mình "trâu bò" đến mức nào rồi nên tuyệt đối không đụng vào bia, chỉ chung thủy với Coca.
Sau bữa ăn, Tạ Phỉ và Vưu Sâm đi tụt lại phía sau như đang tản bộ. Vưu Sâm cố tình đi chậm lại, Tạ Phỉ cũng giảm tốc theo. Chờ đám đông đi xa, Vưu Sâm bất thình lình quàng cổ Tạ Phỉ.
"Mãi mới có dịp hỏi riêng. Khai mau, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Vưu Sâm hạ thấp giọng đầy vẻ hóng hớt.
"Có chuyện gì đâu?" Tạ Phỉ giả ngơ.
"Hôm qua Cố Phương Yến đưa cậu về nhà à?"
Tạ Phỉ: "... Không."
"Đờ mờ!" Vưu Sâm giật bắn mình, mắt trợn ngược, "Thế cậu ta mang cậu về nhà mình luôn?"
"Ừ." Tạ Phỉ gật đầu.
Vưu Sâm "đứng hình" mất mấy giây mới tìm lại được giọng nói: "... Các cậu, các cậu cũng biết chơi đấy."
"... Đầu cậu chứa cái gì thế hả!" Tạ Phỉ bực mình trợn mắt.
"Tại các cậu làm bậy quá mà!" Vưu Sâm kết tội.
Tạ Phỉ cạn lời: "Tớ ngủ phòng khách!"
"À." Nghe đến đây, Vưu Sâm buông tay ngay lập tức, vẻ mặt hụt hẫng như vừa hụt mất một vụ scandal chấn động: "Không thú vị."
Tạ Phỉ đâu có để Vưu Sâm thoát dễ thế, cậu sán lại gần, cũng quàng cổ người kia trêu chọc: "Tớ còn nhớ ai đó lúc đầu bảo tớ đừng thân thiết với bọn họ quá cơ mà. Giờ thì sao... chậc chậc, tớ thấy cậu ghim khung chat với Đoạn Nhất Minh lên đầu rồi kìa."
"Ai bảo cậu đừng thân thiết? Tớ á? Tớ nói thế bao giờ?" Vưu Sâm lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng.
Vừa dứt lời, bỗng có một bàn tay gỡ Tạ Phỉ ra khỏi người Vưu Sâm. Ngay sau đó Vưu Sâm bị đẩy sang một bên, Cố Phương Yến và Đoạn Nhất Minh chen thẳng vào giữa hai người.
"Đừng thân thiết với ai cơ?" Đoạn Nhất Minh tò mò.
Vưu Sâm sờ mũi: "Không có ai hết."
Nắng trưa chói chang khiến làn da trắng của Tạ Phỉ như phát sáng. Cố Phương Yến đi bên cạnh quan sát một hồi, chân mày hơi nhíu lại: "Cậu vừa ăn lẩu à?"
"Cậu ngửi thấy à? Mùi nặng thế cơ à?" Tạ Phỉ cúi đầu tự ngửi mình, "Chậc, đúng là nồng thật, chắc cả chiều nay tớ phải sống chung với cái mùi lẩu này mất."
"Cũng không hẳn." Cố Phương Yến bình thản nói.
Tạ Phỉ quay đầu: "Cậu có cách khử mùi nhanh à? Hay là dội cho tớ chậu nước đi!"
Cố Phương Yến nhìn cậu như nhìn kẻ ngốc, quẳng lại một chữ "Chờ" rồi đi thẳng vào tiệm tạp hóa bên cạnh.
Tạ Phỉ đứng chờ bên lề đường, nhìn Đoạn Nhất Minh rồi lại nhìn Hạ Lộ, thắc mắc: "Giờ các cậu mới ăn xong à?"
Nhóm Tạ Phỉ đi đông, lại ăn lẩu nên mất tận tiếng rưỡi. Giờ cũng sắp đến giờ vào học buổi chiều, nhóm Cố Phương Yến ăn bình thường thì đáng lẽ phải xong từ lâu rồi chứ.
"Khụ!" Đoạn Nhất Minh bỗng ho một tiếng. Mặt Vưu Sâm cũng dần đỏ lựng lên.
Tạ Phỉ: "..."
Tạ Phỉ ra vẻ đã hiểu, kéo dài giọng: "À ——"
"Tớ cũng muốn có người yêu quá." Hạ Lộ vứt quyển tạp chí trên kệ về chỗ cũ, ngửa mặt lên trời than thở, "Yêu đơn phương cũng được, tớ chịu hết nổi cái sự 'cẩu lương' này rồi."
Tạ Phỉ suýt thì thốt ra: "Tớ cũng thế."
Nửa phút sau, Cố Phương Yến bước ra, đưa cho Tạ Phỉ một lọ nước hoa. Mắt Tạ Phỉ sáng rực, vỗ mạnh vào vai hắn: "Anh Cố, sao cậu thông minh thế! Cái này vừa khử mùi vừa đuổi muỗi được luôn! Cậu đúng là ngôi sao may mắn, là bảo bối của tớ!"
Nói xong, cậu mở nắp xịt lấy xịt để lên người mình và Vưu Sâm.
Trở lại lớp, Tạ Phỉ chợp mắt được mười phút thì chuông reo. Lại đến tiết Ngữ văn, cậu tiếp tục điệp khúc vừa làm bài vừa nghe giảng, không quên trải bài thi của Cố Phương Yến ra bên cạnh để "phòng thân".
Phong cách làm bài của hắn vẫn thế: Dễ quá không thèm làm. Ví dụ như bài điền vào chỗ trống thơ cổ, hắn để trắng trơn. Tạ Phỉ ngứa tay chụp ảnh gửi cho hắn: "Nhìn mà muốn đánh vào tay cậu ghê."
Cố chấm câu. lập tức trả lời bằng một dấu chấm.
Tạ Phỉ như phát hiện ra lục địa mới, gửi emoji hoảng hốt: "Trong giờ học mà cậu cũng dùng điện thoại á?"
Cố chấm câu.: Chẳng lẽ cậu không dùng?
Tạ Phỉ: "Không giống nhau, tớ đâu có ngồi chễm chệ ở vị trí hạng nhất khối như ai kia."
Nhắn xong, nghĩ đến kỳ thi tháng sắp tới, cậu lại gõ tiếp: "Nhân tiện cậu đang mải chơi điện thoại thì chơi nhiều vào nhé. Để thi tháng tụt hạng một tí, nhường cái ghế số 1 cho tớ đi."
Đối phương trả lời ngay tắp lự: "Ngây thơ."
Báo ứng đến rồi.
Tạ Phỉ —— cái người mà cứ ăn lẩu xong là 90% bị Tào Tháo rượt, cuối cùng cũng không thoát được kiếp nạn.
Cả buổi chiều cậu bị cái bụng hành hạ, hận không thể đóng đô luôn trong nhà vệ sinh. Đến khi "cơn bão" qua đi, cả người cậu cũng xụi lơ như cọng bún. Tiết thể dục cuối buổi cậu xin nghỉ, nằm bẹp trên bàn ôm gối, chẳng còn tí sức sống nào, trông thảm hại vô cùng.
Không biết qua bao lâu, có tiếng bước chân lại gần, ai đó đặt nhẹ thứ gì đó lên bàn cậu. Giọng Cố Phương Yến vang lên:
"Thuốc lấy dưới phòng y tế đấy."
"Không uống..." Tạ Phỉ không thèm ngẩng đầu, giọng yếu xìu nhưng vẫn cố chấp, "Tại quán lẩu đó có độc, không phải tại tớ..."
"Quán đó mở mười năm rồi, chưa ai khiếu nại bao giờ đâu." Cố Phương Yến phũ phàng.
"Không uống đâu, mai là khỏi thôi mà." Tạ Phỉ lầm bầm, vùi mặt vào gối giả chết.
"Lần trước bị cảm sao thấy cậu uống thuốc ngoan lắm mà."
Tạ Phỉ cười nhạo: "Lúc đó bị sốt, đầu óc tớ không tỉnh táo thôi."
Cố Phương Yến: "..." Hóa ra phải đau đầu đến mức mụ mị mới chịu uống thuốc à?
"Cậu mặc kệ tớ đi." Giọng Tạ Phỉ ồm ồm, "Lần nào ăn lẩu chẳng bị thế này, tớ quen rồi."
"Biết bị thế sao vẫn ăn?" Giọng Cố Phương Yến hơi đanh lại.
Tạ Phỉ: "Lần sinh nhật Hạ Lộ tớ có bị sao đâu, tớ tưởng tớ hết bệnh rồi chứ."
Cố Phương Yến: "Ha."
"Nhân sinh trên đời, ăn no chờ chết. Nếu không được ăn lẩu, đời tớ coi như bỏ." Tạ Phỉ nhắm mắt, vẫy vẫy tay đuổi khéo, "Cậu đi đi, đừng để ý đến tớ."
"Ai thèm để ý đến cậu."
Mồm thì nói thế nhưng Cố Phương Yến chẳng hề nhích bước chân. Không chỉ vậy, Tạ Phỉ còn nghe thấy tiếng hắn kéo ghế ngồi xuống sau lưng mình, dáng vẻ như kiểu: Cậu không uống thì tôi không đi.
Tạ Phỉ lưỡng lự hai giây rồi chậm chạp ngẩng đầu lên, quay sang bảo: "Thực ra giờ tớ ổn rồi."
Cố Phương Yến mặt không cảm xúc: "Ừ."
"Thật mà, cả tiếng rồi tớ có phải chạy vào WC đâu."
Cố Phương Yến: "Thế à?"
"..."
Tạ Phỉ quay đi, quyết định lờ hắn đi. Để chứng minh mình khỏe, cậu còn lôi bài tập ra làm.
Đến lúc gần tan học, điện thoại cậu rung lên —— cá lóc hấp và canh cá chua cậu đặt hồi sáng đã tới. Trường cấm shipper vào, Tạ Phỉ vừa đứng lên định đi lấy thì bị Cố Phương Yến trừng mắt nhìn một cái sắc lẹm. Đợi cậu ngồi yên vị trở lại, hắn mới đứng dậy đi lấy đồ.
Tác phong của Cố Phương Yến cực nhanh. Quay lại lớp, hắn đặt túi đồ ăn xuống bàn sau của Tạ Phỉ, buông một câu đầy ẩn ý: "Không uống thuốc cũng được, nhưng cá thì đừng có đụng vào, ngồi đó nhìn tôi ăn là được rồi."
Tạ Phỉ phẫn nộ quay lại: "Cố Phương Yến, cậu quá đáng vừa thôi! Cái đồ tàn nhẫn, không có trái tim!"
Hắn vẫn tỉnh bơ: "Xem ít quảng cáo trên mạng thôi."
"Cậu không xem sao biết đó là quảng cáo trên mạng?" Tạ Phỉ cười khẩy.
Giây tiếp theo, cậu thò tay giật lấy túi thuốc, vẻ mặt hờn hờn tủi tủi: "Tớ uống là được chứ gì!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

