Liễu Mộng Nhi đã quyết định để Trầm Tường xem Chu Tước thần binh của nàng, nhưng lúc này vẫn còn có chút thẹn thùng, muốn bảo nàng ở trước mặt Trầm Tường cỡi y phục xuống, thật sự là có chút khó khăn, nàng đưa lưng về phía Trầm Tường, nâng dũng khí lên, chậm rãi mở quần áo bó màu trắng trên thân thể nàng ra.
Trầm Tường ngưng thở, trợn mắt lên nhìn tư thái ưu mỹ kia của Liễu Mộng Nhi, vô cùng mê người, ở trong lòng hắn kích thích một làn sóng rồi lại một làn sóng.
Liễu Mộng Nhi chỉ cởi quần áo nửa người trên, dù vậy, cũng làm cho Trầm Tường nhìn đến thất thần, bờ vai trắng mịn, eo thon dịu dàng, tất cả đều mê hoặc Trầm Tường, Trầm Tường có thể rõ ràng trong thấy một tầng vải rất mỏng trong suốt vòng quanh trên người Liễu Mộng Nhi, nhìn ra có vẻ càng thêm mê người.
Hai tay Liễu Mộng Nhi giao nhau che ở trước ngực, khuôn mặt hồng hào càng xinh đẹp hơn, nàng cắn răng, thấp giọng nói:
Từ mặt bên, Trầm Tường có thể thấy tay ngọc của Liễu Mộng Nhi căn bản không che giấu được đôi tuyết lê êm dịu trắng như tuyết kia, này làm Trầm Tường đầu lâu sung huyết một trận.
Lúc này Trầm Tường cũng hận không thể từ mặt sau ôm tuyệt đại mỹ nhân này vào lòng, bất quá hắn chỉ là nghĩ mà thôi, hắn đưa tay sờ tia bố trên người Liễu Mộng Nhi, chỉ thấy bờ vai giống như tuyết ngọc kia của Liễu Mộng Nhi run lên, phát ra một tiếng than nhẹ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
