Trầm Tường cũng hết sắc chăm chú nhìn những linh văn thâm ảo mà phức tạp này, muốn ghi chép ở trong đầu, nhưng làm hắn nhớ đến đau đầu, bởi vì phi thường phức tạp, những linh văn này vô cùng nhiều, lít nha lít nhít, Trầm Tường phỏng chừng ít nhất có mấy trăm ngàn cái, mỗi cái linh văn đều không giống nhau, quanh co khúc khuỷu tổ hợp cùng linh văn khác, cũng có gần như tương đồng, chỉ là trình độ uốn lượn không giống, nhưng chính là như vậy, sẽ có sức mạnh bất đồng.
- Đừng ghi nhớ, nếu như không phải ta có truyền thừa ký ức, ta chết cũng học không được loại đồ vật này.
Trầm Tường nhìn trận pháp lóe sáng trong lòng núi kia, trận pháp chói mắt này là có mấy chục vạn linh văn tạo thành, hiện tại đang chậm rãi dung hợp, một khi dung hợp toàn bộ, một cánh cửa sẽ mở ra!
Đột nhiên, Trầm Tường cảm ứng được có người tới gần hắn, hơn nữa tốc độ rất nhanh, đây cũng không phải là chuyện tốt! Hắn không nghĩ tới vào lúc này cũng sẽ có người không muốn sống chạy tới.
- Mộng Nhi tỷ!
Phía sau Trầm Tường đứng một nữ tử mặc váy bó màu trắng, trên mặt mang theo lụa trắng, không khỏi kinh hô lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)