Ngô Thiên Thiên trong lòng ấm áp, vội vàng gật đầu, sau đó bước nhanh rời đi.
Trầm Tường đập lồng ngực một cái, thấp giọng mắng:
- Tiểu Thí Long đừng ầm ĩ, cái Thanh Huyền quả kia khó ăn muốn chết, nếu không phải ta muốn làm Đan trưởng lão kia tức giận, ta đã sớm phun ra rồi!
- Thật sự sao? Ta ghét nhất ăn đồ vật ăn khó, vậy cho ta một hạt Trúc Cơ đan nếm thử đi, ngươi bây giờ có thêm bốn hạt nữa.
Long Tuyết Di lại ồn ào lên.
Không biết tại sao, cơ thể Đan trưởng lão hơi run:
- Lẽ nào ta thật sự khó nhìn như vậy sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

