Bất tri bất giác, đột nhiên Trầm Tường cảm thấy thân thể của mình đã mất đi cảm giác, vô luận tự mình hại mình như thế nào, cũng không thể làm hắn cảm giác được đau nhức, đột nhiên Trầm Tường bừng tỉnh, nhưng lại phát hiện mình ở trong không gian tràn ngập Bạch Quang, làm hắn chấn kinh chính là, hắn còn trông thấy một đứa con nít ở bên trong không gian này, rất nhỏ, giống như hài nhi vừa mới ra đời, đứa bé này nhắm chặc hai mắt, thập phần đáng yêu.
Đột nhiên, hài nhi mở mắt, Trầm Tường chấn động mạnh, bởi vì con mắt hài nhi này thấy gì đó, hắn cũng có thể trông thấy!
Hài nhi nhìn hắn cười cười, lúc này, Trầm Tường cũng đã đi ra khỏi không gian kỳ dị này, lần nữa về tới trạng thái luyện đan, hắn kinh ngạc phát hiện, thần trí của hắn vậy mà rất dồi dào, hơn nữa so với trước càng lớn hơn rất nhiều lần, phảng phất sẽ không bao giờ tiêu hao hết vậy.
Tô Mị Dao cùng Bạch U U cũng có chút quỷ dị, các nàng vốn cho rằng Trầm Tường sẽ buông tha, nhưng mà trông thấy khóe miệng Trầm Tường giương lên, lộ ra một nụ cười tự tin.
Qua một lát, Trầm Tường mở mắt, ngửa đầu cuồng tiếu:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
