(Không có chương 48)
“Giấc mơ của Lạc Lạc là gì?” Đêm nay, tinh thần của Diệp Tri rất tốt, trăng đã lên đỉnh đầu rồi, mà hắn, vẫn không thấy buồn ngủ.
Diệp Lạc ngồi trong tiểu viện cùng hắn, nhất ấm trà xanh, hai bóng người, cả viện đều ấm áp.
“Giấc mơ của muội, là muốn đi khắp thiên hạ, thiên sơn vạn thủy, ăn tất cả mọi món ngon trong thiên hạ.”
“Còn gì nữa?” Diệp Tri mỉm cười hỏi nàng.
Diệp Lạc hoang mang quay đầu lại: “Còn có cái gì?”
Diệp Tri nhìn nàng, nhẹ giọng nói: “Còn thiếu một câu, muội nói, muốn có tất cả mỹ nam trong thiên hạ!”
“Khụ! Khụ! Khụ!” Diệp Lạc vừa uống một ngụm trà, thì bị câu nói này của huynh trưởng làm sặc, nước mắt cũng chảy ra, nàng hoảng sợ mở to mắt: “Khụ khụ! Ca, muội nói khi nào chứ?” Mấy lời này, không hợp thi thư lễ nghi. Tuy không nhớ rõ, nhưng cũng có khả năng là do nàng nói. Rất kinh thế hãi tục đấy.
“Lúc muội năm tuổi.” Bộ dáng Diệp Tri nghiêm túc nói sự thật, còn quay đầu hỏi: “Đúng không, Tang Du?”
Giọng của Tang Du từ một góc không xa truyền tới: “Đúng vậy, công tử.”
Diệp Lạc sờ sờ mũi: “Lời của đứa bé năm tuổi, sao có thể coi là thật chứ?” Sắc mặt, lại có chút không được tự nhiên, hung hăng trừng mắt về phía sau.
Ở chỗ rất xa, Tang Du rụt cổ lại, sau đó miễn cưỡng tiếp tục bộ mặt không đổi của hắn.
“Vậy thì, Lạc Lạc, Quân Hoằng đã sắp đăng cơ làm Hoàng Đế, muội còn muốn ở trên triều đến bao giờ?” Diệp Tri giữ hai vai nàng, hỏi.
Diệp Lạc nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Ca ca, muội có rất nhiều giấc mơ, cũng muốn có cuộc sống tiêu diêu tự tại. Nhưng mà ca ca à, trước cái đó, muội còn hy vọng muội có thể vì Sùng Hưng vương triều góp chút sức nhỏ. Quả thật, đúng như huynh nói, muội vốn là nữ nhi, cho nên giấc mộng này từng cách muội rất xa, nhưng bây giờ muội có thể thực hiện nó mà.”
Nàng cầm tay Diệp Tri, nở nụ cười: “Nhưng mà ca ca, trong muội, vẫn chảy dòng máu tâm huyết của Diệp gia. Nghĩa, có thể là giang hồ tiểu nghĩa, cũng có thể là gia quốc đại nghĩa. Ca ca, để cho muội xem muội có thể làm được gì đi. Muội ở Thương Vụ Môn học võ nhiều năm, muội muốn xem xem, muội có thể làm được những gì. Nhân sinh còn dài như vậy, những giấc mơ khác của muội, sau này còn có cơ hội thực hiện, nhưng việc làm quan trong triều, muội sẽ phải rời khỏi, muốn cũng không về được.”
Diệp Tri bình tĩnh nhìn nàng, rất lâu sau, trong ánh mắt chờ mong của Diệp Lạc, nhẹ nhàng ôm nàng: “Lạc Lạc, muội muốn làm gì cũng được, chỉ cần ngươi hạnh phúc thôi.”
Đúng vậy, chỉ cần muội muội hạnh phúc, muội ấy muốn làm gì, hắn cũng đều ủng hộ.
“Lạc Lạc, huynh rất hãnh diện vì muội.” Giọng nói của hắn hơi khàn.
Trong thiên hạ này không thể tìm thấy nữ tử thứ hai, có thể sánh vai cùng muội muội hắn!
“Lạc Lạc, huynh là nói nếu, nếu người muội yêu đứng trước mặt muội, muốn cùng muội đi ngao du thiên sơn vạn thủy, ngươi có thể rời bỏ triều đình này không? Đương nhiên, là dưới điều kiện không trách nhiệm gì phải gánh vác và trong phạm vi đạo đức.” Cuối cùng, Diệp Tri hỏi nàng như vậy.
Diệp Lạc hơi hơi cong môi: “Vậy phải xem lực hấp dẫn của hắn có cao hơn triều đình hay không.”
Tuy nói những lời này nàng cười khẽ, nhưng Diệp Tri lại hiểu được, lập tức, cũng cười, rồi đều đi ngủ.
Ngày thứ hai, Diệp Lạc rời giường rất sớm.
Lúc nàng đẩy cửa ra, Diệp Tam và Tang Du đã ở ngoài cửa. Vừa thấy nàng đi ra, Diệp Tam lập tức tiến lên đón, bụi đất vẫn còn lưu trên mặt, chắc là hắn dùng tay để lau, mấy dấu tay vẫn còn trên mặt.
Diệp Lạc hơi ngẩn người, sau đó thay đổi tầm mắt: “Tinh Dương đã trở lại?”
“Không trở lại, chúng ta ở trên đường nghe nói Uy Viễn Đại Tướng Quân đến, hơn nữa người và Thái Tử lại mượn được binh từ chỗ Nhàn Vân vương gia, Tinh Dương liền bảo hắn không cần trở về kinh thành.”
Diệp Lạc chớp chớp mắt, có ý cười: “Hắn đi đâu?”
Diệp Tam nhìn nàng một cái, cúi đầu nói: “Hắn nói hắn đi xử lý những thế lực không rõ gây bất lợi với tiểu thư.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
