Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cái này...
Thật lòng mà nói, bản thân tôi cũng không chắc.
Vì vậy, tôi thành thật lắc đầu.
"Không biết."
Cậu ấm quan tâm nói: "Có muốn tìm việc làm thêm không?"
Hả?
Cái lối nói chuyện này là sao?
"Chẳng lẽ anh... giới thiệu?"
Đối phương gật đầu.
"Đúng vậy."
"Làm... gì?"
"Đi ăn tối cùng tôi."
Tôi vô thức che ngực, trong lòng hơi nghi ngờ, chẳng lẽ cậu ấm này không phải người tốt?
Thấy phản ứng của tôi như vậy, đối phương có chút xấu hổ xoa xoa trán.
"Đừng nghĩ nhiều, tôi không biết uống rượu, tối nay đi ăn tối cần tìm người giúp tôi đỡ rượu."
Hóa ra là vậy.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà...
"Thật ra tửu lượng của tôi cũng không tốt lắm."
"500 tệ mỗi giờ, nếu hợp đồng ký kết thành công sẽ còn có thưởng."
Giọng nói nhẹ nhàng của cậu ấm vang lên.
Mắt tôi lập tức sáng rực.
500 tệ một giờ, hai giờ chẳng phải là 1000 sao?
Đối với tôi, người đang gánh trên mình khoản nợ khổng lồ, điều kiện này thật sự quá hấp dẫn.
"Tôi đi."
Nghe vậy, cậu ấm cong môi, đôi mắt đẹp ánh lên tia sáng lấp lánh.
"Được, vậy cứ quyết định như vậy, tan làm tôi sẽ gọi cho cô."
"Vâng, không vấn đề gì."
Đối phương giơ tay lên xem giờ, sau đó cầm chìa khóa xe trên bàn, đứng dậy nói:
"Đi thôi."
"Đi... đi đâu?" Tôi ngơ ngác.
Cậu ấm nhếch môi.
"Hôm nay cô không đi làm à?"
À!
Đi làm.
Tất nhiên là phải đi rồi.
Tôi gật đầu lia lịa.
Trải nghiệm sáng nay thật kỳ lạ, không ngờ mình lại được đi nhờ xe của cậu ấm.
Mặc dù cái giá phải trả hơi lớn, mất toi 220.000 tệ.
Nghĩ đến khoản nợ 220.000 tệ vừa mới phát sinh, tôi lại buồn bã vô cùng.
Thật là một ngày đen tối.
Trở lại công ty.
Vừa ngồi vào chỗ, cô đồng nghiệp Tiểu Tuyết liền hào hứng nói với tôi:
"Ôi chao, Tống Nhiễm, con trai của ông chủ lớn đến công ty rồi, cậu có thấy không, đẹp trai dã man."
Tôi gật đầu.
Không chỉ nhìn thấy mà còn nhìn thấy ở khoảng cách rất gần.
"Mình nghe Tiểu Trương nói, sáng nay cậu ấm đó lái xe Bugatti đấy, muốn ngồi thử một lần quá."
Tiểu Tuyết hai tay chống cằm, giọng điệu có chút mê mẩn.
Tôi chợt có cảm xúc, vỗ vai cô ấy.
"Tin mình đi, cảm giác ngồi trên đó không hề tốt đẹp đâu."
Đối phương chớp chớp mắt.
"Tại sao?"
"Tốn tiền."
...
Sau khi tan làm, cậu ấm quả nhiên gọi điện thoại.
Sau đó đưa tôi đến trung tâm thương mại, đi thẳng đến một cửa hàng quần áo nữ cao cấp, bảo nhân viên bán hàng chọn cho tôi một bộ quần áo phù hợp.
Quần áo được mang đến.
Tôi lén nhìn giá trên mác, không khỏi giật mình.
Trời đất, một bộ váy bằng nửa năm lương của tôi.
Đắt thì đúng là đắt thật, nhưng mà đẹp cũng là thật đẹp.
Từ phòng thay đồ bước ra, tôi suýt nữa không nhận ra chính mình.
"Bộ quần áo này mặc trên người bạn gái anh thật vừa vặn, cứ như là may đo vậy."
Cô nhân viên bán hàng mỉm cười nói với cậu ấm.
Tôi đang định mở lời giải thích.
"Lấy bộ này đi."
Đối phương không chớp mắt, ngay lập tức quẹt thẻ.
Một bộ quần áo mấy chục nghìn tệ, vậy mà cũng không hỏi có giảm giá không.
Tôi thấy xót ruột vô cùng.
...
"Hả?"
Tôi hơi không hiểu.
Không phải chỉ là đỡ rượu thôi sao, chẳng lẽ còn phải diễn thêm à?
Chưa kịp hỏi rõ ràng, nhân viên phục vụ đã mở cửa trước mặt.
Trong phòng riêng là một cặp vợ chồng lớn tuổi, khoảng sáu mươi tuổi, cả hai đều ăn mặc giản dị, nhưng trông rất có khí chất.
"Bác Từ, dì Từ, lâu rồi không gặp."
Cậu ấm tiến lên chào hỏi họ.
"Ôi chao, Tiểu Trạch, cao lớn thế này rồi." Người phụ nữ lịch sự trò chuyện với anh, "Lần trước gặp cháu vẫn còn được bố cháu dắt theo, đầu cạo trọc lóc."
"Đương nhiên rồi, cũng phải xem đã hai mươi năm trôi qua rồi."
Người đàn ông bên cạnh cảm thán.
"Dì Từ và bác Từ vẫn như xưa, không thay đổi gì mấy."
Cậu ấm cười nói, giọng điệu tự nhiên nịnh nọt.
"Đâu có, hai mươi năm trôi qua, chúng tôi đều già cả rồi, thời gian không quên ai cả."
"Sao lại thế được, cháu nhớ trước đây bác Từ luôn nói, người cách mạng mãi mãi trẻ trung."
Vẻ mặt người đàn ông có vẻ hài lòng, vỗ vai cậu ấm.
"Vẫn là Tiểu Trạch biết nói chuyện."
Sau đó, đối phương chuyển ánh mắt sang phía tôi.
"Đây là..."
Cậu ấm nắm lấy tay phải của tôi, mười ngón tay đan vào nhau, nhìn tôi với vẻ mặt cưng chiều.
"Bác Từ, dì Từ, giới thiệu với hai bác, đây là bạn gái của cháu..."
Bạn gái?
Chuyện gì vậy?
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.
Lực đạo ở lòng bàn tay ngày càng mạnh.
Chạm vào đôi mắt sâu thẳm u ám này, một tia ám muội thoáng qua, rõ ràng là đang ám chỉ điều gì đó với tôi.
Giây tiếp theo.
Tôi nở nụ cười, khẽ cúi chào hai vị trưởng bối đối diện.
"Chào bác trai, chào bác gái, cháu là Tống Nhiễm."
"Hóa ra là bạn gái của Tiểu Trạch, chào cháu chào cháu."
...
Lại một hồi chào hỏi khách sáo, mọi người mới ngồi vào bàn.
Cầm chén trà trước mặt, tôi cúi đầu giả vờ uống một ngụm trà, nhỏ giọng hỏi Boss đại nhân bên cạnh.
"Không phải nói là đỡ rượu sao, tại sao lại nói tôi là bạn gái anh?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







