Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mộc Tư Nam im lặng. Bác sĩ Trương không nói thẳng là có thể chữa khỏi, mà chỉ nói là có thể cải thiện, hơn nữa điều kiện là bệnh nhân phải giữ tâm trạng tốt, người thân bên cạnh phải quan tâm hết mực.
"Tôi có thể làm gì được không?" Anh luôn cảm thấy không muốn nhìn Hạ Thập Vũ một mình bước đi trên con đường tăm tối của cuộc đời. Anh muốn kéo cô ra, đưa cô ra ánh sáng, nói với cô đừng buồn nữa, nói với cô Cung Húc yêu cô, nói với cô tương lai còn dài, quá khứ đã qua, cô nên hướng về một tương lai tươi sáng.
"Nếu tôi nhớ không nhầm, cậu đã nói cậu là bạn của Cung Húc phải không?" Bác sĩ Trương mỉm cười. "Tại sao cậu muốn giúp cô ấy? Cậu không phải nên giống như những người liên quan đến Cung Húc, ghét bỏ, căm hận cô ấy sao?"
"Vì tôi không nghĩ cô ấy đáng bị như vậy." Mộc Tư Nam nhìn bác sĩ Trương, nghiêm túc nói. "Một năm qua, cô ấy sống trong đau khổ như vậy, đã đủ rồi."
"Cậu thật sự nghĩ vậy?" Bác sĩ Trương thản nhiên hỏi. "Nếu cậu thật sự nghĩ vậy, tôi có thể nhờ cậu một việc được không?"
"Việc gì?" Mộc Tư Nam hỏi.
"Bảo vệ cô ấy." Bác sĩ Trương nói rất trịnh trọng. "Khi nhà họ Cung làm tổn thương cô ấy, nếu cậu ở bên cạnh, hãy bảo vệ cô ấy. Cậu có thể làm được không?"
Mộc Tư Nam sững người, rồi hiểu ý bác sĩ Trương.
Hạ Thập Vũ trở nên như vậy có liên quan rất lớn đến thái độ của nhà họ Cung. Họ hận cô, dùng tất cả sức lực để hận cô. Có bao nhiêu người có thể bình tĩnh đối mặt với sự thù hận như vậy?
Bởi vì anh lớn lên cùng Cung Húc, gia đình Cung Húc gần như là gia đình của anh. Anh có thể làm được sao? Đứng về phía người mà họ cho là đã hại chết Cung Húc, trở thành kẻ thù của gia đình Cung Húc? Anh dường như không làm được.
"Xin lỗi." Ánh mắt anh có chút bối rối. "Xin lỗi, ngoài việc này, còn gì tôi có thể làm được không?"
Anh quả thật không làm được. Anh không thể vì sự không đành lòng của mình mà làm tổn thương những người thân yêu của Cung Húc. Họ đã mất đi Cung Húc rồi. Anh không thể cùng chung mối thù với họ đối với Hạ Thập Vũ, nhưng ít nhất đừng đâm thêm một nhát dao vào trái tim họ, phải không?
"Vậy thì hãy đối xử tốt với cô ấy." Bác sĩ Trương không cho rằng lựa chọn của Mộc Tư Nam là sai, ông có thể hiểu được. "Đừng làm tổn thương cô ấy, đó là điều duy nhất cậu có thể làm cho cô ấy."
Ánh mắt Mộc Tư Nam khẽ run lên, anh gật đầu.
Bước ra khỏi phòng khám của bác sĩ Trương, tâm trạng Mộc Tư Nam rất phức tạp. Thực ra vừa rồi có khoảnh khắc anh muốn nói "Được" với bác sĩ Trương, nhưng anh đã kìm nén lại. Sao anh lại có suy nghĩ như vậy chứ?
Anh nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái đứng trước giá sách trong thư viện dần hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
Lúc đó cô không hề quay đầu nhìn anh, vẫn nghiêng đầu. Nhưng thật kỳ lạ, anh lại luôn nhớ mãi khoảnh khắc đó.
Buổi chiều yên tĩnh, trong thư viện đông nghịt người, thiếu nữ mặc váy caro, lặng lẽ đứng đó, như thể mọi thứ xung quanh đều bị làm mờ đi, chỉ có cô là rõ nét, từng sợi tóc buông xuống bên tai cô đều hiện lên rõ mồn một.
Anh nghĩ mình nên bình tĩnh lại, những ngày này anh đã dành quá nhiều thời gian cho Hạ Thập Vũ, anh quá quan tâm đến cô, anh nên làm việc khác để phân tán sự chú ý.
Ngày tháng trên lịch cứ thế trôi qua. Ngày 30 tháng 8 được khoanh tròn bằng bút đỏ, bên trên ghi dòng chữ "Ngày khai giảng".
Chỉ còn hai ngày nữa là đến ngày đó.
Trường đại học W mà Hạ Thập Vũ sẽ theo học nằm ngay trong thành phố, đó là một trường đại học trọng điểm 211.
Thực ra mẹ Hạ không muốn cô đến trường, vì tình trạng của Hạ Thập Vũ rất bất ổn, cô như vậy căn bản không thể nào đi học được. Thế nhưng mấy ngày nay Hạ Thập Vũ bắt đầu không chịu uống thuốc, cứ đến giờ uống thuốc là cô lại trở nên vô cùng cáu kỉnh, khăng khăng nói mình không bị bệnh, khăng khăng mình bình thường, khỏe mạnh.
Cô dường như đã quên rất nhiều chuyện, bao gồm cả sự hỗn loạn ở trung tâm thương mại hôm đó, cô đã quên hết những chuyện không vui.
Nhiều lúc mẹ Hạ nghĩ, giá như cô có thể quên đi chuyện của Cung Húc thì tốt biết mấy. Nhưng cô chưa bao giờ quên. Cung Húc giống như một cái gai, cắm sâu vào tim Hạ Thập Vũ. Cái gai đó không thể chạm vào, vừa chạm vào là đau nhói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
