Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau đó, bác sĩ Trương không nói gì thêm với Mộc Tư Nam mà bắt đầu tìm cách giao tiếp với Hạ Thập Vũ.
Mộc Tư Nam cảm thấy mình ở đây hơi vướng víu bác sĩ Trương khám bệnh cho Hạ Thập Vũ, nên sau khi nhìn cô một cái, anh đứng dậy chào tạm biệt.
Trong lòng anh rối bời, đủ loại cảm xúc lẫn lộn, bản thân anh cũng không rõ đó là gì.
Về nhà, anh lên mạng tìm hiểu về chứng hưng trầm cảm mà bác sĩ Trương đã nói.
Dù bác sĩ Trương nói bệnh của Hạ Thập Vũ vẫn chưa được chẩn đoán chính xác, nhưng Mộc Tư Nam cảm thấy nghi ngờ của bác sĩ là đúng.
Sau cái chết của Cung Húc, anh đã gặp Hạ Thập Vũ ba lần, mỗi lần trạng thái của cô đều khác nhau. Lần đầu tiên như một kẻ điên; lần thứ hai ở nghĩa trang, cô đau buồn u uất, dường như vĩnh viễn không thể vui vẻ trở lại; còn lần thứ ba, ở trường học, tâm trạng cô rất bất ổn, cả người lộ vẻ bồn chồn lo lắng.
Mộc Tư Nam vô thức siết chặt tay.
Thật lòng mà nói, anh cũng từng trách Hạ Thập Vũ, nếu cô kiểm tra dụng cụ cẩn thận hơn thì Cung Húc đã không chết.
Nhưng bây giờ, tận mắt chứng kiến Hạ Thập Vũ trở nên như vậy, anh lại không thể nào căm ghét cô được nữa.
Người sống mới là người đau khổ nhất, bởi vì chết đi rồi thì sẽ không còn cảm giác gì nữa. Sẽ không còn thấy đau, không bị tổn thương, nhưng đồng thời, cũng sẽ không còn tương lai.
Còn Hạ Thập Vũ, cô có gì?
Đúng là cô vẫn còn sống, nhưng lại sống mà không có tương lai.
Anh là ngôi sao nào vậy, Cung Húc?
Ánh mắt cô rất trong veo, như ô cửa kính được cơn mưa rửa sạch, long lanh không một vết bẩn.
Cô nhắm mắt lại, tựa vào thành giường, dần chìm vào giấc ngủ.
Cô nghĩ, ngày mai khi mở mắt ra, nhất định sẽ là một thế giới khác.
Mẹ Hạ khẽ đóng cửa phòng bệnh, nụ cười trên mặt bà cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất. Bà tựa vào cửa trượt xuống đất, lấy tay che miệng, một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra.
Bà gần như không biết phải làm sao nữa.
Năm ngày sau, Hạ Thập Vũ xuất viện. Mẹ Hạ làm xong thủ tục, đưa cô về nhà.
Hôm đó trời nắng, không khí vẫn oi bức.
Trên đầu Hạ Thập Vũ vẫn còn băng bó, vết thương chưa lành hẳn, nhưng tinh thần cô có vẻ khá tốt.
Trông cô tràn đầy sức sống, ai nhìn cũng sẽ nói cô khỏe mạnh, rạng rỡ.
Hạ Thập Vũ bước xuống xe trước nên chẳng hay biết, sau khi cô khuất bóng, nụ cười trên môi mẹ Hạ vụt tắt, nước mắt chực trào.
Sáu rưỡi sáng, tôi đúng giờ mở mắt.
Mấy hôm nay, cứ đến giờ này là tôi tỉnh giấc, đồng hồ sinh học còn chính xác hơn cả đồng hồ báo thức.
Đánh răng rửa mặt xong, tôi xuống lầu ăn sáng. Sáng sớm mẹ vẫn chưa dậy, tôi thay giày rồi đẩy cửa ra khỏi nhà.
Buổi sớm mùa hè, nắng vẫn chưa gay gắt, một tầng sương mỏng nhẹ bao phủ trên bầu trời thành phố. Theo thời gian, màn sương ấy dần tan biến dưới ánh mặt trời.
Ngoài cổng khu nhà có một quán ăn sáng, sữa đậu nành và quẩy ở đó rất ngon.
“Chào buổi sáng, Thập Vũ.” Chủ quán là một bác trai ngoài năm mươi, rất hiền lành, thấy tôi liền mỉm cười, “Hôm nay cháu muốn ăn gì? Vẫn một bát sữa đậu nành và hai cái quẩy chứ?”
“Vâng ạ, vẫn một bát sữa đậu nành và hai cái quẩy.”
Bữa sáng ở đây, tôi ăn từ bé đến lớn. Hồi còn nhỏ, bố tôi đã mất, sau đó tôi và mẹ nương tựa vào nhau mà sống. Những lúc mẹ bận việc không có thời gian chuẩn bị bữa sáng cho tôi, tôi đều ăn sáng ở quán này.
“Được rồi, cháu ngồi chờ một chút, bác sẽ mang ra ngay.” Bác trai đáp lời, quay người đi làm việc.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế sạch sẽ, lòng vui khó tả.
Tôi muốn chia sẻ niềm vui này với mọi người, muốn cả thế giới biết tôi đang rất vui. Tôi lấy điện thoại, mở QQ, gửi lời chào đến tất cả mọi người. Tuy nhiên, giờ còn sớm, ít người online nên sau khi tôi gửi lời chào, chẳng ai trả lời. Tôi không bận tâm, điều này hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng tốt của tôi. Tôi tiếp tục mở tất cả các nhóm chat trên QQ, chia sẻ niềm vui hiện tại với mọi người, đồng thời đăng kèm tên quán và địa chỉ.
“Thập Vũ, sữa đậu nành và quẩy của cháu đây.” Bác trai mang bữa sáng đặt trước mặt tôi.
“Cảm ơn bác Trần ạ!” Tôi mỉm cười rạng rỡ với bác, bác ấy hơi sững người.
“Hôm nay tâm trạng Thập Vũ có vẻ tốt nhỉ!” Bác mỉm cười nói, “Thật tốt, mưa tạnh trời lại sáng rồi.”
“Vâng ạ, bác Trần làm ăn phát đạt, tâm trạng cũng tốt mà!” Bỗng nhiên tôi trở nên hoạt bát, vừa ăn sữa đậu nành và quẩy, vừa trò chuyện không ngừng với bác Trần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
