Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tôi đã từng nghĩ đến việc từ bỏ đại học, nhưng bây giờ tôi muốn đến đó – hoặc phải nói là, tôi nhất định phải đến đó.
Tôi thấy lời bác sĩ Trương rất đúng, tôi phải hoàn thành ước mơ của Cung Húc, những gì anh ấy chưa làm được, tôi sẽ làm thay anh ấy.
Tôi nhắm mắt lại, nhờ thuốc, đầu óc đang lâng lâng bỗng dần tĩnh lặng. Không mộng mị, tôi ngủ rất ngon, thuốc bác sĩ Trương kê lần này rất hiệu quả.
Tỉnh dậy, tôi mang theo máy ảnh, quyết định đến trường trung học nơi tôi và Cung Húc từng học.
Sau khi Cung Húc mất, năm cuối cấp tôi sống như một cái xác không hồn. Thật kỳ lạ, thành tích của tôi vốn chỉ ở mức trung bình, nhưng năm cuối lại đột nhiên tăng vọt. Có lẽ vì ngoài học ra, tôi chẳng làm gì cả. Vì vậy, cuối cùng tôi đã thi đỗ vào trường đại học mà Cung Húc hằng mơ ước.
Tôi muốn nói lời tạm biệt với quá khứ, sau khi tạm biệt, sẽ bắt đầu lại từ đây.
Bóng cây rậm rạp che khuất ánh nắng chói chang, những tia nắng lốm đốm rơi xuống chân, tựa như bọt nước nổi trên mặt hồ.
Đi dọc con đường này đến cuối chính là tòa nhà dạy học năm nhất của chúng tôi. Phía trước tòa nhà là một hàng cây bạch quả cao lớn, mùa này bạch quả đã phủ kín cành, lá xanh mướt um tùm.
Ngày ấy, trời xanh mây trắng, gió nhẹ thoảng qua, Cung Húc ngồi cạnh cửa sổ rất thích ngắm nhìn ra ngoài.
Tôi ngẩng đầu, giơ máy ảnh chụp một bức ảnh bầu trời xanh thẳm. Đây là khung cảnh Cung Húc thích ngắm, tôi phải ghi nhớ nó thật kỹ.
Xung quanh yên tĩnh lạ thường, giữa mùa hè oi ả, chỉ có tiếng ve sầu râm ran không ngớt.
Cầu thang lên tầng hai đã cũ kỹ vì năm tháng, tường vôi loang lổ nhiều chỗ, để lộ lớp xi măng bên trong.
Lớp học của chúng tôi ở tầng hai, rẽ trái từ cầu thang, phòng thứ ba.
Cửa lớp không khóa, chỉ cần xoay nhẹ là mở. Nghỉ hè đã hơn một tháng, bàn ghế phủ một lớp bụi mỏng. Tôi đi đến hàng thứ ba từ dưới lên, chỗ ngồi cạnh cửa sổ, đưa tay sờ lên mặt bàn, đầu ngón tay miết nhẹ, rồi tôi sờ thấy hai chữ – Cung Húc.
Hồi đó, tôi thích lén nhìn anh, khi thích anh đến mức không chịu được, tôi lại lặng lẽ dùng bút viết tên anh dưới mặt bàn, viết mãi thành vết hằn như vậy.
Tôi ngồi xổm xuống, dùng máy ảnh chụp lại hai chữ ẩn dưới mặt bàn. Tôi lau bụi trên ghế rồi ngồi xuống chỗ của mình.
Hồi đó tôi thích nghiêng đầu nhìn Cung Húc, anh ấy luôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Tôi đứng dậy ngồi vào chỗ của anh. Rõ ràng ở đây chẳng có ai, rõ ràng sẽ không có ai thấy tôi ở đây, vậy mà lòng bàn tay tôi vẫn đổ mồ hôi vì hồi hộp.
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đẩy cửa sổ ra, gió nhẹ thổi vào, rồi tôi sững người.
Nước mắt bỗng dưng trào ra.
Cung Húc thích nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thích nhìn nghiêng mặt anh.
Tôi cứ nghĩ anh đang ngắm nhìn bầu trời và những đám mây ngoài cửa sổ, tôi cứ nghĩ anh đang nhìn đâu đó ngẩn ngơ, tôi cứ nghĩ – tôi cứ nghĩ anh chỉ đang nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hóa ra anh không chỉ nhìn bầu trời, từ góc độ này có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của tôi trên cửa kính.
Khi tôi nhìn anh, anh cũng đang nhìn tôi.
Tại sao đến bây giờ tôi mới hiểu ra điều này?
Những bí mật ẩn giấu trong thời gian, giờ phút này, phơi bày trước mắt tôi theo cách trần trụi nhất.
Tôi giơ máy ảnh lên, chụp một bức ảnh bầu trời, rồi lại chụp một bức ảnh bàn ghế phản chiếu trên cửa kính.
Cảm thấy thật may mắn khi được đến đây!
Cung Húc, gặp anh, thích anh, dù bây giờ đau lòng thế này, em cũng không hối hận.
Tôi gục xuống bàn, cứ thế lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giá mà thời gian có thể dừng lại, tôi muốn lưu giữ cảm xúc lúc này.
Không biết là vì tâm trạng quá thư thái hay vì xung quanh quá yên tĩnh, tôi đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Tiếng gió và tiếng mưa đánh thức tôi, những hạt mưa lạnh buốt tạt vào mặt qua cửa sổ.
Tôi mở mắt ra, trong khoảnh khắc, tôi không phân biệt được hiện tại là khi nào, dường như bên tai vẫn còn tiếng giảng bài của thầy cô, tiếng xì xào bàn tán của các bạn cũng rõ mồn một. Thế nhưng, khi tôi quay đầu lại, tất cả mọi thứ như những bức ảnh cũ phai màu nhanh chóng, những ảo ảnh sống động hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại những bộ bàn ghế ngay ngắn, phủ một lớp bụi dày.
Mưa càng lúc càng lớn, gió cũng mạnh lên, mưa ngoài cửa sổ làm ướt nửa người tôi. Tôi quay người định đóng cửa sổ, nhưng ngay khi tôi quay đầu lại, tay đặt lên cửa sổ, thì có một bàn tay khác đặt lên đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


