Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Này Cố Nhược, Tiểu Bá Vương Trường Thể Thao Thích Cậu Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Kiểu tóc của Thẩm Khinh quá bắt mắt, nên anh đội mũ lên, cúi thấp người, đi sau lưng Cố Nhược như sợ bị giáo viên phát hiện.

Lúc này vẫn chưa đến giờ tự học buổi sáng, nên trong trường chủ yếu chỉ có mấy học sinh trực nhật, hành lang vắng vẻ chỉ có vài người lác đác.

Dương Nam và Thẩm Khinh đều là học sinh thể thao nên có thói quen đến sớm để luyện tập buổi sáng.

Sư Tiểu Khanh và Cố Nhược cũng thường đến sớm để kiểm tra vệ sinh.

Vì vậy, cả nhóm đều có mặt ở trường vào giờ này.

Dương Nam ngồi trong lớp học, cầm sách lên mà thấy mình như thằng ngốc, ngoài bìa sách ra, không hiểu nổi chữ nào.

“Dương Nam, ra đây.” Thẩm Khinh đứng ở cửa sau của lớp 11-3, gọi Dương Nam.

Dương Nam nhìn Thẩm Khinh, liền bĩu môi khó chịu: “Cậu đến đây làm gì?”

Dương Nam chân cẳng còn chưa phục hồi, đi lại khó khăn, loạng choạng bị kéo ra khỏi lớp, trông vô cùng khổ sở.

Dáng vẻ Thẩm Khinh lúc nãy chẳng khác nào một tay xã hội đen, khiến cả lớp 11-3 im lặng như tờ. Không ai dám ngăn cản vì chẳng ai muốn tự chuốc phiền phức, cũng không thân thiết gì với Dương Nam.

Vừa ra khỏi lớp, Dương Nam bực bội hất tay Thẩm Khinh ra, vừa kéo áo cho thẳng lại vừa lườm Thẩm Khinh.

Lúc này, Cố Nhược đã đến cửa lớp 11-1, gọi vào bên trong: “Khanh Khanh…”

Sư Tiểu Khanh nghe giọng Cố Nhược đầy vẻ lo lắng, liền bước ra, vừa đến cửa đã nghe thấy tiếng Thẩm Khinh đang chất vấn Dương Nam.

“Cậu vì chấn thương lỡ mất kỳ tuyển chọn, tâm trạng tệ tôi hiểu, nhưng đến mức phải chuyển trường sao? Hả? Chuyện cậu chuyển trường, tôi còn phải nghe người khác nói mới biết! Tối qua tôi đến nhà tìm cậu, cậu còn không thèm mở cửa!”

Dương Nam dựa vào tường, hờ hững đáp: “Cậu đến lúc nào?”

“Tối qua 7 giờ! Tôi đợi đến 8 giờ rưỡi.”

“Tôi đi học thêm từ 6 giờ 50 đến 9 giờ rưỡi, cậu đến lúc đó tôi đang ở lớp học thêm.”

Học thêm…

Thẩm Khinh trừng mắt, cười nhạt mấy tiếng, nhất thời không biết nói gì.

“Không phải chứ Dương Nam, cậu thật sự…” Đặng Dĩ Nghiên lẩm bẩm.

“Tôi cũng mười sáu tuổi rồi, lỡ kỳ tuyển chọn lần này thì sau này càng khó mà giành suất. Chẳng lẽ phải tham gia thi đấu trong vai trò ‘lão tướng’ à? Thà tự mình tìm một lối thoát, học hành chăm chỉ, biết đâu lại vào được đại học.” Dương Nam trả lời yếu ớt, nụ cười trên mặt vẫn thoáng vẻ đùa cợt, nhưng ánh mắt chẳng hề có chút vui vẻ nào.

“Lần này bỏ lỡ, chẳng phải còn lần sau sao?” Thẩm Khinh lớn tiếng.

“Cậu nói cứ như là không khí ấy, không phải ai cũng ngửi được đâu! Mười sáu tuổi mới nhích lên được vị trí ứng viên đội tỉnh, thế mà lại chấn thương ngay thời điểm quyết định, vị trí đó giờ đã rơi vào tay Tôn Diệp rồi. Tôi từ bỏ thôi, tôi biết mình xong rồi. Bác sĩ cũng nói, chấn thương này tuy không quá nghiêm trọng, nhưng sẽ ảnh hưởng đến thi đấu chuyên nghiệp. Sau này sẽ chẳng ai cho tôi suất nữa.”

Thật ra suy nghĩ và quyết định của Dương Nam hoàn toàn có thể hiểu được.

Họ đã khổ luyện bao năm ở trường thể thao, chịu đựng gian khổ chỉ để một ngày nào đó có thể vào đội tuyển tỉnh, thậm chí đội tuyển quốc gia để thi đấu.

Nhưng vào thời khắc quan trọng lại chấn thương, Dương Nam cũng phải nghĩ đến lối đi khác cho mình.

Với một học sinh năng khiếu thể thao, cậu ấy sẽ thi bốn môn khi thi đại học: nhảy ba bước, đẩy tạ, chạy 100m và 800m. Mấy môn này với Dương Nam mà nói chẳng khác nào trò chơi.

Nhất là trong mấy năm qua có cải cách, tỷ trọng điểm thi ưu tiên thể thao nhiều hơn văn hóa. Điểm thể thao chiếm bảy phần, văn hóa ba phần, nên Dương Nam càng có lợi thế.

Không làm vận động viên được, thì đậu vào đại học ngành giáo dục thể chất cũng là một lựa chọn tốt.

Có điều, điểm sàn thấp vẫn là một vấn đề.

Dương Nam chọn chuyển sang trường số 2 để học văn hóa, tra cứu điểm sàn hằng năm thì thấy nếu trên 295 điểm là được. Chỉ cần thi trên 300 điểm là đạt, thấp hơn khá nhiều so với các thí sinh khác.

Giờ mà cố gắng vẫn còn kịp.

Cùng lắm thì học lại một năm nữa.

Nhưng Thẩm Khinh không chấp nhận được, vì tình cảm mà anh thấy khó chịu.

Cùng nhau chiến đấu bao năm, vừa mới thấy hi vọng thì Dương Nam lại bỏ cuộc, Thẩm Khinh không thể chấp nhận.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc