Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Này Cố Nhược, Tiểu Bá Vương Trường Thể Thao Thích Cậu Chương 12

Cài Đặt

Chương 12

Đợi tên đó đi khuất, Cố Nhược mới quay sang Thẩm Khinh, lấy một quả táo từ trong túi ra, đưa cho cậu: “Cảm ơn cậu.”

Thẩm Khinh nhếch môi cười, nhận lấy quả táo, sau đó nghe Cố Nhược tiếp tục: “Tạm biệt.”

“Ồ…”

Cố Nhược cầm túi táo còn lại, tiếp tục thở hổn hển leo dốc.

Cô vốn nhát gan, nhất là khi Thẩm Khinh trông có vẻ mặt khá hung dữ, gương mặt điển hình của một người “không dễ đụng vào”. Dù biết Thẩm Khinh đã giúp mình và không phải người xấu, nhưng cô vẫn muốn tránh xa.

Nói chuyện với một anh chàng đẹp trai… cô thấy căng thẳng.

Căng thẳng đến mức không nhận ra giọng trầm khàn của Thẩm Khinh.

Thẩm Khinh vốn đang chạy bộ, nhưng đột nhiên ngừng lại, chỉ đi theo sau cô.

Khi đến một ngã rẽ, Cố Nhược quẹo phải.

Đáng lẽ Thẩm Khinh phải rẽ trái vì nhà họ cách nhau một khu chung cư.

Cậu nghĩ một lúc rồi tiếp tục đi theo sau cô, sợ rằng có ai khác lại xuất hiện hù dọa cô. Đợi đến khi Cố Nhược vào đến khu chung cư, cậu mới quay lại hướng về nhà mình.

Dọc đường, cậu lau quả táo vào áo rồi cắn một miếng.

Ăn dơ một chút cũng không sao.

Ngọt thật.

Chủ nhật, trường thể thao được nghỉ.

Vừa mới ngủ dậy, Thẩm Khinh đã bị mẹ gọi đi giúp đỡ ở khu dân cư.

Trên đường đi, anh không nhịn được hỏi: “Không phải có thuê công ty quản lý rồi sao? Sao mẹ còn bận rộn thế?”

“Mẹ bảo chuẩn bị lễ hội văn hóa cho cộng đồng. Chọn vài người viết thư pháp đẹp, Tết sẽ đến từng nhà tặng câu đối.”

“Ồ, cũng văn nghệ gớm nhỉ.”

“Con thì biết gì. Cái chữ gà bới của con ấy à, mẹ không muốn nói nữa. Đến nơi nhớ giữ thái độ tử tế, gặp các bậc trưởng bối thì chào chú, cô, ông, bà, nghe chưa?”

Nhưng Thẩm Khinh chẳng buồn nghe, đến nơi liền ngồi xuống, cầm điện thoại chơi game.

Vừa ngồi xuống là người ta đã thấy ngay cậu cao lêu nghêu, chân duỗi ra dài ngoằng.

Có người định nhờ Thẩm Khinh bê cái bàn, thấy cậu ngẩng đầu lên liền nói: “À thôi, đang chơi game nhỉ, vậy cháu cứ chơi đi.”

Cái dáng vẻ hung dữ của cậu này đúng là khiến người ta không dám sai bảo.

Lát sau, có một người đi đến thấy Thẩm Khinh liền hỏi: “Con trai của Vĩnh Phân phải không?”

Thẩm Khinh ngước nhìn, lịch sự chào: “Cháu chào cô ạ.”

“Cô là Tĩnh Nghi trong nhóm WeChat đấy.”

Thẩm Khinh từng xem qua nhóm chat, biết đây là mẹ của Nhược Nhược.

“À, cháu nhớ rồi, là mẹ của Nhược Nhược phải không?”

“Đúng rồi. Nó dạy cháu học đúng không?”

“Có ạ, dạy rất tốt luôn, bài giải toàn đúng, thầy giáo của cháu còn ngạc nhiên cơ.” Thẩm Khinh tắt game, quay sang nói chuyện với Tĩnh Nghi, tuy mặt mày có vẻ “dữ dằn” nhưng thái độ rất lễ phép.

“Nhà cô có cái máy nước cũ, định mang qua cho mọi người dùng. Cháu đi cùng cô về nhà bê nó sang nhé.”

Thẩm Khinh không do dự, nói với mẹ một tiếng rồi theo cô Tĩnh Nghi về nhà.

Cô Tĩnh Nghi là một người nói chuyện rất dịu dàng, lại thân thiện, cứ thế trò chuyện cùng Thẩm Khinh trên đường đi.

Thẩm Khinh thầm nghĩ, giá như mẹ mình dịu dàng bằng một nửa cô Tĩnh Nghi, chắc anh đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi. Nhưng mà, anh thật không có gan để nói với mẹ: “Mẹ xem người ta dịu dàng biết bao.” Nói chắc chắn sẽ bị đánh cho tơi bời.

Về đến nhà, cô Tĩnh Nghi chỉ dẫn Thẩm Khinh ra ban công để lấy máy nước ra.

Ban công nhà cô chất đầy đồ đạc linh tinh, phải dọn bớt ra ngoài thì mới lấy được máy nước.

Sau khi dọn xong, cô Tĩnh Nghi bảo anh chờ một chút: “Cái máy này lâu không dùng rồi, để cô rửa qua cho sạch, kẻo bẩn đồ của cháu.”

“Dạ.” Thẩm Khinh lập tức đồng ý.

Lúc quay ra, anh lại liếc nhìn chiếc dây phơi trên ban công với tốc độ nhanh như chớp.

Sau đó, với vẻ mặt hơi chột dạ, cậu vào phòng khách ngồi xuống. Ngồi trên ghế sofa, cậu nhận ra sofa nhà này thấp thật, bàn trà thì gần, khiến cậu không duỗi chân ra được.

Cậu nhanh chóng để ý đến đôi dép ở gần cửa ra vào, bước đến nhìn và thấy đó là đôi dép màu hồng, có in hình gấu trúc.

Cậu chụp lại bức ảnh, rồi gửi cho Cố Nhược: “Của cậu à?”

Nhược Nhược: “Aaaaaaa!”

Nhược Nhược: “Sao cậu lại ở nhà tớ ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc