Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi nhắc về ấn tượng đầu tiên đối với Thẩm Khinh, Cố Nhược trầm ngâm một lúc lâu.
“Đại khái là… trông cũng khá đẹp trai, nhưng lại có vẻ chẳng phải người tốt lành gì.”
“Còn gì nữa không?”
Cố Nhược mỉm cười đáp: “Là giọng trầm khàn khiến tớ say mê.”
Cô giống như chú nai hoang lạc đàn, bất an và rụt rè, lại bị mê hoặc bởi giọng nói quyến rũ đến say lòng của anh. Rõ ràng biết phía trước là thú dữ, nhưng vẫn lao vào.
"
Có một thời gian, Cố Nhược mê mẩn giọng nói của một anh chàng trong nhóm thông báo cư dân trên WeChat.
Khu nhà Cố Nhược ở nằm ngay trung tâm thành phố, thuộc khu phố cổ.
Nơi này có thể gói gọn trong vài từ: nhà ở khu trường học, cũ kỹ, chật chội, tắc đường, khó mà mua nổi.
Nửa năm trước, các cư dân trong khu cũ kỹ này liên lạc với nhau, cùng thuê một công ty quản lý, rồi lập nhóm thông báo trên WeChat.
Nhóm này có cả người thuê nhà lẫn chủ nhà, thỉnh thoảng đăng thông báo cắt nước hay tìm chó lạc, v.v.
Ai nấy đều là hàng xóm lâu năm, không lâu sau thì nhóm bắt đầu nói chuyện tán gẫu, đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Đó là giọng của một chàng trai trẻ, không cố ý tạo giọng mà chỉ nói chuyện bình thường nhưng vẫn làm trái tim cô xao động.
Giọng cậu trầm, thuộc loại giọng bass chuẩn, nói như thể nước rơi xuống giếng sâu, trầm mà lại khiến người ta bất giác rung động.
Cậu nói chuyện có chút ý cười, giọng ấm áp và trầm lắng càng thêm quyến rũ.
Cố Nhược là một người rất nhạy cảm với âm thanh.
Cô từng nghe nhiều giọng hay, cũng khá tinh ý trong việc nhận biết, nhưng giọng của chàng trai này khiến cô đặc biệt ấn tượng.
Ghi âm cứ hết một đoạn thì tự động phát đoạn tiếp theo, của ai cũng nghe hết.
Vì muốn nghe lại giọng của cậu, cô thoát ra rồi vào lại để nghe lại đoạn ghi âm của cậu.
Cố Nhược nuốt khan, nhìn chằm chằm vào điện thoại rất lâu, rồi vặn nhỏ âm lượng, đưa điện thoại lên tai để nghe đi nghe lại, thậm chí còn tìm lại các đoạn ghi âm khác của cậu.
Cậu nói chuyện không nhiều, hiếm khi xuất hiện. Cô lục tìm mãi mới thấy thêm một đoạn nữa, lần đó cậu đang nói về chỗ bán món lẩu cay ngon.
Cô thích giọng này!!
Nhiều lần nhớ lại, Cố Nhược đều cảm thấy hôm đó bản thân hơi khác thường, như đã làm điều gì đó can đảm nhất từ trước tới giờ.
Cô nhấn vào thông tin của người đó và gửi yêu cầu kết bạn.
Vừa gửi yêu cầu xong, cô liền thấy hối hận, hận không thể rút lại ngay nhưng lại không biết làm sao. Cô chỉ có thể không ngừng nhìn điện thoại, lòng thấp thỏm không yên.
Cảm giác này thật kỳ diệu.
Vừa mong chờ lại vừa sợ hãi, tim đập thình thịch như muốn bật khỏi lồng ngực, khiến cô phải nằm úp mặt xuống giường.
Không dám nhìn điện thoại nhưng lại lén nhìn từ khe chăn.
Tuy nhiên, chờ cả đêm mà không thấy hồi đáp.
Cố Nhược tự an ủi mình, có lẽ cậu chàng đó nghĩ cô là người tiếp thị trong nhóm…
Dù gì cũng là người lạ mà.
Trưa hôm sau, trong lúc đang ăn, Cố Nhược đột nhiên thấy anh chàng gửi yêu cầu kết bạn.
Cô kinh ngạc mở to mắt, nhìn điện thoại xác nhận nhiều lần rồi nhấn đồng ý.
Sao… lại không đồng ý mà là ngược lại, cậu ấy kết bạn với cô?
Ngay lúc đó, người ấy chủ động gửi tin nhắn.
Thân nhẹ như én: “Tiểu học bá?”
Cố Nhược giật mình, hỏi: Cậu quen tớ à?
Thân nhẹ như én: “Ngưỡng mộ đã lâu.”
Thân nhẹ như én: “Nghe người trong nhóm khen suốt.”
Cố Nhược lập tức xấu hổ không để đâu cho hết.
Nổi tiếng giữa láng giềng cũng không phải chuyện hay ho.
Cô thuộc dạng “con nhà người ta” chuẩn mực, học giỏi, ngoan ngoãn hiểu chuyện, hiếu thảo với gia đình.
Cô là nỗi ám ảnh của không ít trẻ con trong khu, câu mà mọi người thường nghe nhất là: “Con xem bạn Cố Nhược kìa.”
Cố Nhược hầu như không nói gì trong nhóm thông báo của khu, nhưng điều đó không cản trở cô nổi tiếng. Vì dù sao nhiều con em trong khu đều là bạn học tiểu học, trung học của cô.
Cậu này từng nghe qua về Cố Nhược, cũng không có gì lạ.
Nhược Nhược: “Thật ra... không đến mức xuất sắc như thế đâu.”
Thân nhẹ như én: [hình ảnh]
Thân nhẹ như én: “Cậu giải được bài này không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
