Anh vừa lái xe đưa Tô Duyệt về. Đang định cởi áo khoác thì nhìn thấy tôi, nhíu mày: "Dương Kha, cần anh chở em đi bệnh viện không?"
Tuy nói vậy, nhưng anh lại ném chìa khóa xe vào hộp đựng đồ ở lối vào, rồi lại thay giày.
Rõ ràng là không định ra ngoài nữa.
Tôi xoa bụng.
Cơn đau đã trở nên tê dại. Hình như không cần phải vất vả đến bệnh viện nữa.
Mặc dù tôi nhớ rõ, trước đây Dương Du bị đau bụng kinh, mẹ tôi đã đưa cô ấy đi khám hết các thầy thuốc Đông y trong thành phố.
Dương Du sợ đắng, không muốn uống thuốc. Mẹ tôi kiên nhẫn dỗ dành cô ấy: "Ngoan nào. Sức khỏe là của mình, điều trị khỏi rồi, cả đời sẽ không còn khó chịu nữa."
Giá như mẹ đối xử với tôi bằng một nửa sự quan tâm dành cho Dương Du, có lẽ tôi đã được chẩn đoán viêm ruột thừa mãn tính sớm hơn, cũng không cần phải phẫu thuật.
Tô Duyệt nghe nói tôi bị ốm, đã đặc biệt đến thăm tôi.
Cô ấy rất chu đáo, tặng tôi quà bù cho lần gặp mặt trước.
Dưới ánh mắt của cô ấy, Dương Cẩn cười gượng với tôi: "Chuyện này là lỗi của anh, anh gọi nhầm em và Dương Du là em gái, nên Tô Duyệt hiểu lầm anh chỉ có một em gái.
Tôi biết rõ, chắc hẳn Dương Cẩn chẳng mấy khi nhắc đến tôi.
Cả nhà không ai chủ động đính chính sự hiểu lầm của Tô Duyệt càng chứng minh điều đó.
Tuy tôi mờ nhạt trong nhà, nhưng món quà Tô Duyệt tặng tôi rõ ràng rất có tâm.
Một bộ sản phẩm dưỡng da trị mụn.
Tuy nhiên, đó là một nhãn hiệu nội địa chẳng mấy ai biết đến.
Tô Duyệt ân cần nói: "Chị thấy em bị mụn khá nặng. Nhãn hiệu này là em gái hàng xóm chị giới thiệu, tuy bao bì xấu xí nhưng dùng rất hiệu quả."
Dương Cẩn khịt mũi: "Em cứ thích mấy thứ linh tinh. Con bé đang học lớp 12, đừng làm nó phân tâm."
Tô Duyệt không đồng tình: "Mỗi ngày chỉ mất năm phút rửa mặt thoa kem, thế mà cũng phân tâm sao? Trị hết mụn, tâm trạng tốt, học tập lại càng hiệu quả."
Có lẽ do cơ địa, da Dương Du mịn màng như ngọc, còn trán tôi thì quanh năm đầy mụn.
Sự "quan tâm đặc biệt" của Tô Duyệt đã khiến Dương Du khó chịu.
Suy cho cùng, từ nhỏ đến lớn, cô ấy mới là nàng công chúa được mọi người chú ý.
Tuy nhiên, sau khi tra giá bộ sản phẩm dưỡng da, Dương Du chỉ buông một câu mỉa mai: "Đồ 200 tệ mà Dương Kha mày cũng dám bôi lên mặt? Không phải nói Tô Duyệt là tiểu thư nhà giàu sao? Đồ rẻ tiền thế này mà cô ta cũng đem ra được."
Tôi cẩn thận lấy lọ kem từ tay Dương Du.
Thầm nghĩ, ít nhất Tô Duyệt còn quan tâm đến tôi hơn cả chị gái ruột.
Tuy bộ sản phẩm này rẻ nhưng chất lượng tốt.
Kiên trì dùng hai tháng, mụn ẩn của tôi đã khỏi hẳn.
Tôi phá lệ cắt mái xéo, để lộ trán và lông mày.
Tuy ngũ quan vẫn còn nhiều khuyết điểm, nhưng ít nhất tôi đã dám cười với mọi người.
Mẹ tôi là giảng viên đào tạo nghi thức thương mại.
Bình thường, chỉ cần Dương Du đổi màu má hồng, mẹ tôi cũng nhận ra.
Hai mẹ con còn cùng nhau thảo luận cách trang điểm.
Nhưng mái tóc của tôi đã cắt ba ngày rồi mà chẳng ai để ý.
Tôi vẫn còn chút hy vọng.
Tôi chủ động hỏi: "Mẹ, mẹ thấy con có gì khác không?"
Rồi bị đẩy ra.
Mẹ tôi cau có: "Việc làm của chị con đang gặp chút trục trặc, mẹ đang lo nghĩ cách giải quyết, con đừng làm phiền."
Dương Cẩn học ngành thương mại, sau khi tốt nghiệp thì phụ giúp công ty gia đình.
Dương Du học đại học chuyên ngành Phát thanh - Truyền hình. Tốt nghiệp rồi, thi công chức, viên chức đều trượt. Vào doanh nghiệp thì cô ấy lại không cam tâm.
Mẹ tôi vẫn luôn nhờ vả các mối quan hệ, tìm việc ở đài truyền hình cho cô ấy.
Tôi lập tức mất hết hứng thú chia sẻ với gia đình.
Từ đó về sau, dường như tôi không còn chủ động nói chuyện gì với họ nữa.
Ngay cả điểm thi thử, họ không hỏi, tôi cũng không nói.
Có lẽ tôi thực sự may mắn.
Kỳ thi đại học, tôi vượt xa phong độ, vậy mà cũng đỗ vào một trường khá danh tiếng.
Khách quan mà nói, thậm chí còn tốt hơn cả trường của Dương Du và Dương Cẩn.
Ở nơi chúng tôi, thi đỗ đại học là chuyện đáng ăn mừng. Hầu hết các gia đình đều tổ chức tiệc, mời họ hàng bạn bè đến chung vui.
Tôi nghĩ, học hành vất vả 12 năm, ít nhất tôi cũng xứng đáng có một bữa tiệc mừng.
Nhưng mẹ tôi lại khó xử bàn bạc với tôi: "Kha à, hay là thôi đừng làm nữa."
Lý do?
"Du tốt nghiệp một năm rồi mà vẫn chưa tìm được việc. Nhà mình làm tiệc, họ hàng đến hết. Hỏi đến chuyện này, Du sợ mất mặt, tâm trạng lại càng tệ hơn. Con thông cảm cho chị con nhé."
Tôi im lặng hồi lâu, không nói gì.
Tôi thông cảm cho chị, vậy chị có thông cảm cho tôi không?
Kỳ nghỉ hè đáng lẽ phải vui vẻ, thoải mái bỗng chốc bị phủ một bóng đen.
Tôi vẫn đi dự tiệc mừng của các bạn, và khi được hỏi, tôi nói dối rằng bố mẹ vẫn đang chọn ngày.
Gần cuối tháng Tám, rõ ràng là không thể trì hoãn thêm được nữa.
Tôi ngày nào cũng lo lắng không biết phải bịa chuyện thế nào.
Bỗng một hôm, mẹ tôi báo cho tôi biết bà quyết định tổ chức tiệc mừng cho tôi.
Tôi mừng như điên, đồng thời cũng rất tắc mắc.
Không phải nói là vì phải giữ thể diện cho chị nên tôi không được tổ chức tiệc sao?
"Chị con tìm được việc rồi, nó không cần lo lắng bị người ta nói ra nói vào nữa."
Lúc này tôi mới biết mẹ đã tốn bao nhiêu công sức mới đưa được Dương Du vào đài truyền hình.
Nhưng dù sao, có tiệc mừng vẫn là tốt rồi.
Tôi chẳng có mấy bộ quần áo tử tế để mặc, ngược lại Dương Du, vì học Phát thanh - Truyền hình nên mua rất nhiều váy.
Mẹ muốn tôi mượn một bộ đồ cũ của chị, nhưng tôi lại bướng bỉnh đòi mua đồ mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)