Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày đầu tháng Tám, nắng trải khắp khuôn viên Đại học A. Hàng phượng cuối mùa vẫn còn vài bông đỏ, điểm trên nền xanh của bãi cỏ và những toà nhà cổ kính. Gió heo may khẽ lướt qua, mang theo hơi ấm còn vương vấn của mùa hè và chút hương hoa sữa chớm nở đâu đó. Tiếng cười nói rộn ràng của hàng trăm tân sinh viên hòa lẫn với tiếng loa phát thanh hướng dẫn, tạo nên một không khí sôi động nhưng cũng đầy bỡ ngỡ của ngày tựu trường. Đây là ngày đón tân sinh viên, một khởi đầu mới đầy hứa hẹn cho những ước mơ chắp cánh.
Giữa biển người tấp nập, một bóng hình cao lớn nổi bật hẳn lên như một điểm nhấn hoàn hảo. Giang Dự, hội trưởng hội sinh viên, sinh viên năm ba Khoa Công nghệ Thông tin, đứng dưới tán cây bằng lăng cổ thụ, nơi bóng mát dịu dàng che phủ một góc sân trường. Gương mặt anh tuấn của anh, với những đường nét góc cạnh đầy cuốn hút và vẻ lạnh lùng toát ra một khí chất riêng biệt, khiến bất cứ ai lướt qua cũng không khỏi ngoái nhìn. Mái tóc đen nhánh hơi rủ nhẹ xuống vầng trán thanh tú, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự điềm tĩnh và có chút xa cách, dường như ít khi để lộ cảm xúc. Anh đang hướng dẫn các tình nguyện viên phân luồng sinh viên mới, giọng nói trầm ấm nhưng dứt khoát, toát lên vẻ chững chạc và đáng tin cậy của một người lãnh đạo.
Tân sinh viên vẫn không ngừng đổ về, nối dài hàng người chờ làm thủ tục. Tiếng nói cười rộn ràng, tiếng vali kéo lạch cạch trên nền đá hoa cương, và cả những tiếng gọi nhau í ới của những người bạn mới quen. Giang Dự vẫn miệt mài với công việc, ánh mắt anh lướt qua từng gương mặt mới lạ, từng hồ sơ trên tay các tình nguyện viên, cho đến khi tầm nhìn của anh dừng lại ở một điểm. Đó là một cô gái nhỏ nhắn đang loay hoay với chiếc vali quá khổ của mình ngay gần khu vực làm thủ tục. Cô bé có vẻ đang gặp chút khó khăn, chiếc vali dường như nặng hơn so với sức vóc của cô.
Mái tóc đen dài mượt mà, chưa nhuộm hay tạo kiểu cầu kỳ, xõa tự nhiên qua vai, dưới ánh nắng chiều tạo thành một vầng sáng dịu dàng, tựa như một dải lụa mềm mại. Cô mặc một chiếc áo thun trắng tinh khôi kết hợp với chân váy jean giản dị, trông thật thuần khiết và đáng yêu, nổi bật giữa đám đông đủ màu sắc. Khuôn mặt cô bé bầu bĩnh, đôi má phúng phính ửng hồng vì nắng và sự lúng túng, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ tò mò và một chút bối rối trước môi trường mới lạ. Cô bé có một vẻ đẹp không theo chuẩn mực "mình hạc xương mai" thường thấy, mà là sự mũm mĩm đáng yêu, một thân hình đầy đặn với những đường cong mềm mại tự nhiên, khiến người ta chỉ muốn nhéo nhẹ vào đôi má ấy.
Cô bé cúi xuống cố sức nhấc vali, dáng vẻ hơi chật vật nhưng vẫn rất dễ thương. Rồi cô bé lại ngẩng lên, nụ cười bối rối nhưng rạng rỡ như một tia nắng nhỏ vừa xuyên qua đám mây, xua tan vẻ lạnh lùng vốn có trên gương mặt Giang Dự. Trong khoảnh khắc ấy, Giang Dự cảm thấy thế giới xung quanh dường như dừng lại. Tiếng ồn ào của buổi tựu trường bỗng trở nên vô nghĩa, nhường chỗ cho một nhịp đập lạ lùng trong lồng ngực anh. Một luồng điện nhẹ nhàng chạy dọc sống lưng, một cảm giác lạ lẫm mà anh chưa từng trải qua, len lỏi vào từng tế bào. Nụ cười thuần khiết ấy, dáng vẻ ngây thơ ấy, và cả sự mũm mĩm đáng yêu ấy... tất cả như đóng đinh vào trái tim anh, tạo nên một dấu ấn khó phai.
Giang Dự nhanh chóng định thần lại. Anh sải bước đến gần cô gái, bước chân tự tin và dứt khoát như thường lệ, nhưng trong lòng lại ẩn chứa một chút hồi hộp khó tả. Giọng nói trầm ấm của anh, vốn dĩ đã có sức hút, nay lại có chút gì đó nhẹ nhàng và dịu dàng hơn bình thường: "Chào em. Em là tân sinh viên phải không? Thấy em có vẻ đang gặp khó khăn, để anh giúp em làm thủ tục nhập học nhé."
Cô gái ngước lên, đôi mắt tròn xoe chớp nhẹ, gương mặt hơi đỏ ửng vì bất ngờ và có chút ngượng ngùng khi đối diện với một người lạ mặt cao ráo, điển trai như anh. Cô bé cúi đầu nhẹ, mái tóc dài khẽ lay động, giọng nói mềm mại, có chút ngại ngùng, tựa như tiếng chuông gió dịu dàng: "Dạ, vâng ạ. Em là tân sinh viên."
Giang Dự khẽ màng tai nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh hơn một nhịp. Anh đưa tay ra hiệu cho một tình nguyện viên khác đang đứng gần đó đến hỗ trợ chiếc vali giúp cô bé. Sau đó, anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi, ấm áp, ánh mắt anh nhìn thẳng vào cô, như muốn đọc hết mọi suy nghĩ trong đôi mắt trong veo ấy: "Tên em là gì? Em học khoa nào?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


