Chiều Chủ nhật, Kỷ Hạ tạm biệt bà nội, đón xe buýt của làng trở về trường.
Vì tối phải học tiết phụ đạo, cô đến khá sớm. Trong ký túc xá, ngoài Dương Đồng Đồng, hai người kia còn đến sớm hơn cả Kỷ Hạ.
Bành Nhã Nhiên đang phơi chăn ngoài ban công. Thấy Kỷ Hạ về, cô vội vàng giũ chăn xong rồi đi vào. "Mẹ tớ đưa tớ đến đây, mua cho tớ nhiều đồ ăn lắm. Ký túc xá mình mỗi người đều có phần."
Cô chuẩn bị phần của Kỷ Hạ, bọc trong một cái túi ni lông, đặt lên giường cô.
Vương Họa ngồi một bên làm bài tập, nhìn túi đồ ăn vặt lớn, cố ý nói: "Oa! Nhã Nhiên cậu thiên vị! Sao cho Kỷ Hạ nhiều thế!"
Bành Nhã Nhiên bĩu môi, "Nếu cậu có thể giúp tớ lọt vào top 10 của lớp, lại còn sáng nào cũng mua đồ ăn sáng cho tớ, thì tớ cũng cho cậu nhiều như thế."
“Nói vậy thì tớ cũng nên tặng quà cho Kỷ Hạ, vì nhờ cậu ấy mà lần này thành tích của tớ cũng khá hơn.” Vương Họa gãi đầu, ngại ngùng nói.
Kỷ Hạ nhìn túi đồ ăn vặt lớn đủ loại, trong lòng khẽ thở dài. Cô đẩy túi đồ về phía Bành Nhã Nhiên, lắc đầu nói: "Không cần đâu, tớ cũng chẳng giúp gì nhiều."
“Sao lại không cần. Tớ mà đi hỏi học sinh giỏi trong lớp mà xem, họ chê tớ làm phiền họ ngay. Đâu có ai như cậu, giảng giải tỉ mỉ từng li từng tí một.” Bành Nhã Nhiên lại đẩy túi đồ ăn vặt về, "Cậu đừng khách sáo. Cậu không nhận tớ sẽ ngại lắm."
Vương Họa cũng hùa theo, "Kỷ Hạ cậu cứ nhận đi. Chúng ta là bạn cùng phòng cả mà. Với lại cậu không nhận, tớ vừa nhận xong sẽ ngại chết."
“Đúng vậy, tớ cũng chuẩn bị một phần cho Dương Đồng Đồng rồi, mọi người đều có. Cậu mà không nhận là tớ giận đấy.” Bành Nhã Nhiên kiên quyết nói.
Kỷ Hạ không thể từ chối lòng nhiệt tình của Bành Nhã Nhiên, khẽ nói: "Cảm ơn các cậu."
Ban đầu nghe Dương Đồng Đồng nói tớ còn không tin. Không ngờ là thật. Lớp tớ nhiều bạn nữ tiếc lắm đấy. Vương Họa dừng bút lại nói.
Kỷ Hạ vừa sắp xếp đồ đạc vừa đáp lời: "Tiếc cái gì?"
“Tớ nghe nói nhà cậu ấy rất giàu, lại còn đẹp trai nữa. Nhiều bạn nữ thích cậu ấy lắm, nhưng không ngờ thành tích lại kém thế. Nếu mà học giỏi nữa thì có lẽ sẽ được yêu thích hơn nữa.“ Vương Họa trả lời.
Bành Nhã Nhiên hừ hừ nói: "Làm gì có ai hoàn hảo như thế."
“Hà Huệ Đình đấy. Cô ấy chả phải gia thế tốt, xinh đẹp, lại học giỏi sao.“ Vương Họa đáp lại ngay.
Bành Nhã Nhiên nhíu mày lục lọi trong đầu một lúc, vài giây sau mới nhớ ra: "Cậu nói Hà Huệ Đình lớp Kỷ Hạ ấy à?"
Kỷ Hạ cùng lớp với cô ấy chắc là biết, Vương Họa quay sang nói với Kỷ Hạ.
Động tác tay Kỷ Hạ dừng lại một chút, giọng nói nhàn nhạt: "Biết, nhưng không có gì qua lại."
“Nghe nói cô ấy rất tốt bụng, không hề kiêu căng gì cả.“ Vương Họa lục lọi trong đầu những thông tin mình nghe lỏm được.
Kỷ Hạ khẽ mấp máy môi, không trả lời.
“Tớ đi căng tin lấy nước đây. Kỷ Hạ nói rồi xách bình nước đi ra ngoài.“
Hai cô bạn thấy Kỷ Hạ đi ra ngoài, nhìn nhau, trong mắt đều đầy vẻ bối rối.
Không lâu sau, Dương Đồng Đồng xách một đống túi lớn túi nhỏ vào ký túc xá. Cô thở hổn hển, nhìn quanh, "Chỉ có hai cậu à? Kỷ Hạ đâu rồi?"
Bành Nhã Nhiên kể lại chuyện vừa rồi cho Dương Đồng Đồng nghe, rồi lo lắng hỏi: "Tụi tớ có nói gì sai không?"
Thấy Dương Đồng Đồng đặt đồ xuống, im lặng một lúc, hai người càng lo lắng hơn.
“Sao thế?“ Vương Họa nuốt nước bọt hỏi.
Dương Đồng Đồng vẻ mặt nhẹ nhõm, vẫy tay nói: "Thật ra cũng chẳng phải chuyện lớn gì. Hồi đầu học kỳ 1, khi bầu ban cán sự, Kỷ Hạ được thầy chủ nhiệm chỉ định làm lớp trưởng môn Toán, Hà Huệ Đình có vẻ không vui. Kỷ Hạ là người đứng đầu lớp mình, Hà Huệ Đình đứng thứ 5, cô ta vẫn luôn coi Kỷ Hạ là đối thủ."
“Thì ra là vậy.“ Vương Họa bừng tỉnh. "Có phải Hà Huệ Đình còn làm gì Kỷ Hạ không? Tớ thấy Kỷ Hạ không thích cô ta."
“Đừng nói Kỷ Hạ, đến tớ cũng không thích.“ Dương Đồng Đồng trợn mắt, "Có lần tớ và Kỷ Hạ gặp cô ta, cô ta cố ý mỉa mai nói Kỷ Hạ gia cảnh không tốt. Cậu nói xem, như thế có nhẫn nhịn được không?"
“Tớ cứ tưởng cô ta hoàn hảo như lời đồn. Hóa ra toàn là giả.“ Vương Họa cũng lộ vẻ khinh thường.
“Lời đồn không thể tin.“ Dương Đồng Đồng lắc đầu, "Từ nay về sau các cậu đừng nhắc đến Hà Huệ Đình trước mặt Kỷ Hạ nữa, cậu ấy không thích đâu."
“Tớ đảm bảo không nhắc đến nữa.“ Vương Họa giơ ba ngón tay thề.
***
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, Kỷ Hạ và Dương Đồng Đồng cùng đi đến lớp học tiết phụ đạo.
Tối nay là tiết phụ đạo tiếng Anh. Hà Huệ Đình lại là lớp trưởng môn này. Sau chuyện buổi chiều, Dương Đồng Đồng nhìn Kỷ Hạ có chút lo lắng.
Kỷ Hạ nhận ra sự lo lắng của cô bạn, khẽ mỉm cười nói: "Cậu yên tâm, tớ không sao đâu."
Nghe Kỷ Hạ nói vậy, Dương Đồng Đồng thở phào nhẹ nhõm.
Chưa đến giờ học, học sinh trong lớp chưa đến đông đủ, tiếng nói chuyện hơi ồn ào. Kỷ Hạ đi thẳng về chỗ mình ngồi, rồi chuyên tâm làm bài tập.
Dương Đồng Đồng rất ngưỡng mộ khả năng tập trung của Kỷ Hạ. Cô thì không làm được, bèn nhỏ giọng trò chuyện với cô bạn ở hàng ghế sau.
Phó Ninh Tất đến sớm hơn cả Kỷ Hạ, ngồi ở chỗ mình rồi ngó nghiêng xung quanh. Hồ Minh Thịnh đến, cố ý đi sau lưng vỗ vai cậu ta.
Phó Ninh Tất không giật mình, chỉ lườm cậu ta một cái, "Cậu rảnh quá nhỉ."
Cậu không rảnh thì ngồi thừ ra đấy làm gì. Hồ Minh Thịnh đặt cặp xuống, rồi ngồi xuống.
Phó Ninh Tất lập tức bào chữa: "Tớ đang suy ngẫm nhân sinh."
“Phụt...“ Hồ Minh Thịnh không nhịn được cười thành tiếng. Thấy Phó Ninh Tất không vui, cậu ta vội nhịn lại, "Xin lỗi, tớ không có cười cậu."
Phó Ninh Tất hừ một tiếng, lấy một quyển sách bài tập toán ra, bắt đầu làm bộ làm tịch.
“Phó Ninh Tất, cậu có bút nào thừa không? Bút của tớ hết mực rồi.“ Hà Huệ Đình đứng trước bàn, dịu dàng hỏi.
Phó Ninh Tất hơi ngẩng đầu, liếc nhìn Hà Huệ Đình, rồi bĩu môi nói: "Không có, tớ bình thường chỉ mang một cây thôi. Cậu mượn Hồ Minh Thịnh đi." Nói xong, cậu lại cúi đầu làm bộ làm tịch.
Hồ Minh Thịnh lấy ra vài cây bút, cười hớn hở nhìn Hà Huệ Đình: "Thích cây nào? Cứ chọn đi."
Sắc mặt Hà Huệ Đình hơi thay đổi, khóe miệng cứng đờ kéo lên một nụ cười, "Cảm ơn ý tốt của cậu, tớ quên mất có thể ra siêu thị của trường mua."
Sau khi Hà Huệ Đình đi, Hồ Minh Thịnh tặc lưỡi, rồi cất bút đi. "Quả nhiên Tuý Ông chi ý bất tại tửu."
“Cái gì? Phải học thuộc cái gì à?“ Phó Ninh Tất ngơ ngác nhìn cậu ta.
Hồ Minh Thịnh chán ghét nói: "Thảo nào cậu đứng bét. Ý tớ là Hà Huệ Đình không thực sự muốn mượn bút."
“Không muốn mượn bút thì chạy đến làm gì?“ Phó Ninh Tất lại vẻ mặt hoang mang.
“Tìm cậu đấy, 8 phần là cô ấy thích cậu, muốn nói chuyện với cậu, tiện thể làm quen thôi.“ Hồ Minh Thịnh nhỏ giọng nói.
Phó Ninh Tất sờ sờ mặt, chắc chắn gật đầu, "Cái mặt này của tớ đúng là 'họa thủy'."
Hồ Minh Thịnh may mà lúc đó không uống nước, nếu không cậu ta chắc chắn sẽ phun ra hết. "Đại thiếu gia, cậu đừng có tự luyến như thế."
“Vừa nãy cậu nói cô ấy thích tớ mà.“ Phó Ninh Tất nhíu mày.
Hồ Minh Thịnh bĩu môi: "Tớ chỉ phân tích hợp lý thôi. Con gái thường dùng đủ mọi cách để tiếp cận người mình thích, như là mượn đồ, hoặc cố ý lơ cậu đi."
Phó Ninh Tất chống cằm nghe cậu ta phân tích, "Nói có lý đấy. Sao cậu biết được?"
Hồ Minh Thịnh ngẩng cao đầu, "Tớ có kinh nghiệm phong phú..." Nhưng giây sau, dưới ánh mắt sắc lẹm của Phó Ninh Tất, giọng cậu ta yếu đi, "Kinh nghiệm từ sách vở..."
Nói cách khác, chỉ là lý thuyết suông. Phó Ninh Tất ngay lập tức không thèm để ý đến cậu ta nữa.
Hồ Minh Thịnh không hề thấy thất bại, miệng lẩm bẩm: "Rồi một ngày nào đó, tớ sẽ chứng minh lời tớ nói là đúng."
***
Sáng thứ Hai, trong buổi chào cờ, thầy hiệu trưởng trên bục đang phát biểu hùng hồn, còn học sinh ở dưới thì lơ đãng nghe. Thậm chí có cả người ở hàng ghế sau còn thì thầm nói chuyện.
Mỗi tuần sẽ có một học sinh ưu tú đại diện lên sân khấu diễn thuyết. Kỷ Hạ đã từng lên một lần, sau đó nhờ thầy chủ nhiệm giúp cô từ chối, cô không thích làm những việc như vậy.
Tuần này, người lên bục lại đúng là Hà Huệ Đình. Giọng cô ta rất dễ nghe, đối với học sinh thì dễ nghe hơn nhiều so với hiệu trưởng. Huống chi lại là một người đẹp, các học sinh nam nghiêm túc chú ý cũng nhiều hơn.
Mãi đến nửa tiếng sau, buổi chào cờ mới kết thúc. Các thầy cô chủ nhiệm phẩy tay, đám đông trên sân thể dục lập tức tản ra.
Kỷ Hạ và Dương Đồng Đồng tay trong tay, một người đi về phía nhà vệ sinh, một người đi về phía căng tin.
Nhà vệ sinh đông người, hàng chờ cũng dài. Đến khi Kỷ Hạ đi xong, cả sân thể dục chỉ còn lác đác vài người.
Cô thấy Dương Đồng Đồng đang chờ cô dưới gốc cây bàng không xa, vội vàng bước nhanh qua.
Phó Ninh Tất lúc này cũng đang ở đó đợi Hồ Minh Thịnh. Ban đầu cậu ta định về lớp, nhưng Hồ Minh Thịnh bảo sẽ khao, lại đúng lúc chưa ăn sáng, nên cậu ta quyết định đợi một lát.
Mới sáng sớm, nhưng mặt trời đã lên cao, những tia nắng ấm áp chiếu sáng cả sân trường.
Phó Ninh Tất bước ra khỏi bóng râm dưới cây bàng, nhìn về phía căng tin. Vô tình, cậu nhìn thấy Kỷ Hạ đang mỉm cười nhẹ nhàng về phía cậu. Đôi má lúm đồng tiền của cô dưới ánh mặt trời cũng trở nên rạng rỡ, chói lòa.
Cô đang đi về phía cậu, cô đang mỉm cười với cậu. Lúc này, một cơn gió khẽ thổi qua, như nhẹ nhàng lướt trên mặt cậu.
Phó Ninh Tất chỉ cảm thấy trên mặt ngứa ngáy, cảm giác ấy trong tích tắc đã lan đến tim. Nhưng cậu lại không thể chạm tới được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

