Thành phố Đồng.
Tháng tư, buổi sáng sớm gió vẫn mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Đồng hồ báo thức của Kỷ Hạ còn chưa reo, cô đã tỉnh giấc.
Ký túc xá thật yên ắng, ba người bạn cùng phòng vẫn đang say giấc nồng, cô rón rén, lặng lẽ mặc quần áo.
Mãi đến khi mặc xong chiếc áo bông dày cộp, cô mới nhìn đồng hồ. 5 giờ rưỡi, đây là giờ giấc quen thuộc của cô, chẳng cần báo thức cũng tự động tỉnh dậy.
Nước máy lạnh buốt thấu xương. Kỷ Hạ hứng một ca, không hề nhíu mày mà súc miệng đánh răng. Với cô, nước lạnh giúp cô tỉnh táo ngay lập tức.
Vệ sinh cá nhân xong, Kỷ Hạ cầm sách tiếng Anh ra khỏi ký túc xá. Lúc này, ba người bạn cùng phòng chỉ trở mình một cái, rồi lại chìm vào giấc ngủ.
Căng tin vừa mở cửa, Kỷ Hạ ôm sách tiếng Anh đi đến quầy. Khuôn mặt vốn dĩ lạnh lùng của cô giờ đây lại nở một nụ cười nhợt nhạt, "Chào dì ạ."
"Hôm nay lại dậy sớm thế à cháu, vẫn món cũ nhé?" Dì bán hàng ở quầy nhìn thấy Kỷ Hạ cũng tươi cười.
Kỷ Hạ khẽ gật đầu, rồi lấy thẻ sinh viên trong túi áo khoác ra để quẹt.
Dì vừa múc cháo cho Kỷ Hạ vừa hỏi: "Hôm nay trời trở lạnh, sao cháu không ngủ thêm một chút nữa?"
"Uống cháo xong là ấm ngay thôi ạ, không có vấn đề gì ạ." Kỷ Hạ nhỏ nhẹ đáp lời. Cô đã quen với nhịp sinh hoạt này từ lâu, sao có thể vì trời lạnh mà thay đổi được.
Dì đưa cháo cho cô, rồi nhìn cuốn sách trên tay cô mà liên tục thở dài: "Con tôi mà chăm chỉ được một nửa như cháu thì tốt biết mấy."
Kỷ Hạ không nói gì, chỉ mỉm cười. Dì lại lấy thêm cho cô hai chiếc bánh bao nóng hổi, cô mới quẹt thẻ.
Tìm một chỗ ngồi gần nhất, Kỷ Hạ mở sách giáo khoa tiếng Anh ra. Rõ ràng là mới đầu học kỳ, nhưng cô đã học trước mấy bài khóa phía sau.
Húp một ngụm cháo, Kỷ Hạ cảm thấy cả người ấm lên, nhìn sách cũng càng thêm tập trung.
Đúng 6 giờ rưỡi, Kỷ Hạ đặt khay đồ ăn vào nơi quy định, rồi đến quầy mua bữa sáng cho bạn cùng phòng. Đây là việc cô vẫn luôn làm.
Lúc này, căng tin đã bắt đầu đông đúc. Kỷ Hạ phải xếp hàng một lúc mới mua được bữa sáng, rồi quay về ký túc xá.
Đến cửa ký túc xá, Kỷ Hạ nghe thấy tiếng động bên trong. Cô mỉm cười hiểu ý, rồi mở cửa bước vào, "Bữa sáng này."
"Cảm ơn, cảm ơn!" Người nằm giường trên, Vương Họa, vừa gãi đầu vừa ngáp một tiếng, mới bắt đầu chỉnh quần áo rời giường.
Kỷ Hạ đặt bữa sáng lên bàn, chuẩn bị sắp xếp đồ đạc để đi tới lớp học sớm.
"Hôm nay lạnh quá, sao Kỷ Hạ cậu vẫn dậy sớm thế?" Dương Đồng Đồng, bạn cùng bàn với Kỷ Hạ, thò đầu ra khỏi chăn, nhăn mặt, rõ ràng là không muốn chui ra khỏi ổ chăn.
Kỷ Hạ đổ đầy nước nóng vào bình giữ nhiệt, rồi ngước lên nhìn Dương Đồng Đồng, "Cũng được, chỉ là gió lớn thôi."
Dương Đồng Đồng đầy vẻ miễn cưỡng trèo xuống giường, "Không muốn dậy chút nào, tại sao phải đi học vậyyy!"
Bành Nhã Nhiên đã vệ sinh cá nhân xong, đi đến bên cạnh, "Còn không mau dậy, bữa sáng Kỷ Hạ mang về sắp nguội rồi kìa."
Kỷ Hạ đeo ba lô lên vai, chào ba người, "Tớ đi trước đây, bai bai."
"Bai bai ~"
***
6 giờ 45, Phó Ninh Tất vẫn đang chìm trong giấc mộng.
"Tiểu Tất, con nên dậy đi học thôi." Giọng người phụ nữ thật dịu dàng, nhưng nếu nghe kỹ sẽ thấy có một chút sốt ruột.
Cửa phòng bị gõ vang, nhưng Phó Ninh Tất trên giường vẫn ngủ say như thể chẳng có gì xảy ra.
"Tiểu Tất!"
Gọi thêm vài tiếng, bên trong vẫn im lặng như tờ.
Gương mặt hiền hòa của Diệp Vân Chi dần trở nên cứng lại. Bà tức giận mở cửa, lao đến mép giường của Phó Ninh Tất, giật mạnh chăn của cậu ta, "Gần đến giờ học rồi, sao con còn chưa dậy!"
Cái lạnh ập đến khiến Phó Ninh Tất dần tỉnh táo. Cậu bực bội xoa xoa tóc, hé mắt nói: "Mẹ! Mẹ làm gì vậy!"
"Nếu mẹ không vào gọi, có phải con sẽ không dậy không!" Diệp Vân Chi cau mày nhìn cậu.
Phó Ninh Tất quay mặt đi, bực dọc nhíu mày. Dù là lúc mới ngủ dậy chưa kịp rửa mặt, khuôn mặt tuấn tú của cậu vẫn không hề bị che lấp.
"Con tính toán thời gian cả rồi, sẽ không đến muộn đâu." Phó Ninh Tất ngồi dậy, vẻ mặt không vui.
7 giờ 5 vào học. Cậu chỉ cần 5 phút để rửa mặt, 5 phút để lái xe đến trường. Rõ ràng có thể ngủ đến 6 giờ 55, vậy mà lại bị mẹ ép dậy sớm hơn 10 phút.
"Mau dậy cho mẹ, đừng để mẹ ra tay nhé." Diệp Vân Chi để lại một câu rồi rời đi.
Bị quấy rầy như vậy, Phó Ninh Tất còn đâu buồn ngủ. Cậu mặc quần áo, vệ sinh cá nhân xong rồi xuống nhà.
"Lại đây ăn sáng." Diệp Vân Chi vẫy tay, "Sáng nào cũng dậy muộn như thế, không được bỏ bữa sáng để tiết kiệm thời gian đâu."
"Tan tiết học sớm con sẽ đến căng tin ăn mà, con ăn nhiều lắm, mẹ không cần lo đâu." Phó Ninh Tất lẩm bẩm ngồi xuống.
Đang ngồi ăn sáng bên cạnh, Phó Minh Viễn đột nhiên lên tiếng: "Cũng phải, cái mà con nên lo là thành tích, lúc nào cũng xếp hạng chót, thật đúng là không biết xấu hổ."
Phó Ninh Tất nhìn mâm cơm sáng, lập tức mất hết hứng thú. Cậu đặt đũa xuống, đi thẳng lên lầu.
"Con đi đâu đấy!" Diệp Vân Chi thấy cậu mới ăn được một chút đã đi, vội vàng gọi lại.
Phó Ninh Tất dừng bước, uể oải nói: "Con đi đến trường học tập thật tốt, mỗi ngày tiến về phía trước đây."
"Nghiêm túc vậy sao?" Diệp Vân Chi có chút không tin nhìn bóng lưng của cậu.
Phó Minh Viễn hừ một tiếng, "Nhìn một cái là biết ngay làm màu."
"Ông cũng vậy, vất vả lắm mới làm nó dậy sớm, ông lại cứ phải nói một câu, giờ nó bỏ đi rồi kìa." Diệp Vân Chi có chút oán trách nhìn Phó Minh Viễn.
Phó Minh Viễn tức giận gắp một miếng cơm, "Thành tích nó tệ đến thế, chẳng lẽ tôi không được nói à?"
"Ông đợi nó ăn xong, muốn nói gì thì nói, tôi sẽ không cản ông đâu." Diệp Vân Chi liếc Phó Minh Viễn một cái.
Phó Minh Viễn bất mãn hừ hừ: "Tôi phải tìm cách trị nó mới được, suốt ngày cứ cà lơ phất phơ."
"Đừng chỉ biết nói suông, nghĩ ra được cách rồi hãy nói." Diệp Vân Chi nói như dội một gáo nước lạnh.
Phó Minh Viễn bực bội cúi đầu tiếp tục ăn sáng. Nếu ông ấy nghĩ ra được cách thì đã chẳng để thằng nhóc kia kiêu ngạo như thế.
Phó Ninh Tất về phòng đeo ba lô rồi xuống lầu ngay. Thậm chí còn chẳng cần sửa soạn, vì tối qua cậu có mở ba lô ra đâu.
"Con đi học đây." Cậu lười biếng chào rồi ra cửa.
Diệp Vân Chi dặn dò với theo: "Nhớ ăn sáng đấy!"
"Biết rồi ạ."
Nhìn bóng Phó Ninh Tất đi xa, trong lòng Diệp Vân Chi cũng thấy bất lực. Mềm mỏng hay nghiêm khắc đều không có tác dụng, đúng là hết cách với con trai.
Thấy vậy, Phó Minh Viễn cũng ném đũa xuống, giận dữ nói: "Không ăn nữa, tức chết tôi rồi."
Diệp Vân Chi cũng không khuyên, dù sao hai cha con đều giống nhau, bà tự mình ăn.
***
Kỷ Hạ đến lớp thì trong phòng đã có khá nhiều người. Một số bạn học ở ngoại trú, xa gần khác nhau, nhưng đến trường chung quy vẫn không tiện bằng ở ký túc xá.
Vừa ngồi xuống, cô bạn ngồi sau đã vỗ vai cô, "Kỷ Hạ, bài này làm thế nào? Hôm qua cô giảng nhưng tớ vẫn chưa hiểu."
Dù mới lớp 10, nhưng cấp ba và cấp hai khác nhau rất nhiều. Trong giờ học chỉ cần lơ là một chút, kiến thức cứ vậy trôi tuột, nhìn đi nhìn lại sẽ thấy chả hiểu gì cả.
Kỷ Hạ vừa sắp xếp sách vở, vừa nhìn bài tập cô bạn đưa. Chỉ vài giây sau, cô cầm bút của cô bạn viết lên giấy nháp, đồng thời giảng giải một lần cho cô bạn.
Giảng xong, cô bạn lộ ra vẻ mặt đã thông suốt, "Tớ hiểu rồi! Kỷ Hạ, cảm ơn cậu."
Kỷ Hạ mím môi lắc đầu, rồi ngồi thẳng người, bắt đầu sắp xếp bài tập hôm nay phải nộp.
Cô vừa nộp xong bài tập thì thấy Dương Đồng Đồng chạy tức tốc tới chỗ ngồi.
"Phù! May quá không đến muộn." Dương Đồng Đồng vỗ ngực, vẻ mặt may mắn.
Kỷ Hạ bất đắc dĩ nhìn Dương Đồng Đồng, rồi lấy một gói khăn giấy trong cặp ra, rút một tờ đưa cho cô bạn, "Lau miệng đi."
Dương Đồng Đồng sững sờ một lát rồi vội cầm lấy lau, "Trên đường ăn vội quá, cảm ơn cậu nhé."
Kỷ Hạ khẽ mỉm cười, rồi lại vùi đầu vào sách giáo khoa.
Chuông vào học vừa reo, những học sinh vào trước vài giây đều thở phào nhẹ nhõm. Còn những học sinh đến muộn thì phải cầm sách đứng đọc ở cuối lớp.
Đây không phải là chuyện hay ho gì. Một tuần đến muộn quá ba lần sẽ phải chạy năm vòng quanh sân thể dục.
Chẳng ai muốn đến muộn, ngay cả Phó Ninh Tất cũng vậy.
"Hôm nay vậy mà ông tướng như cậu đến sớm mấy phút đấy, mặt trời mọc đằng Tây rồi." Thấy Phó Ninh Tất xách ba lô ngồi xuống, Hồ Minh Thịnh, bạn cùng bàn, không khỏi trêu chọc.
Phó Ninh Tất nhét ba lô vào hộc bàn, rồi tùy ý rút một quyển sách ra, lười nhác nói: "Thỉnh thoảng cũng muốn đến trường sớm hơn một chút để ngắm nhìn."
Cả lớp đã đủ học sinh, tiếng đọc bài sớm cũng vang lên. Phó Ninh Tất giả vờ đọc theo.
"Bài tập của cậu đã nộp chưa?" Hồ Minh Thịnh nghiêng đầu hỏi.
Phó Ninh Tất nghĩ nghĩ, rút tập bài tập ra đưa cho Hồ Minh Thịnh, "Giúp tớ nộp với, cảm ơn."
Hồ Minh Thịnh lật qua lật lại, nghi ngờ hỏi: "Bài tập toán của cậu đâu?"
"Hôm qua có giao bài tập toán à?" Phó Ninh Tất hỏi ngược lại.
Hồ Minh Thịnh cạn lời nhìn cậu ta: "Cậu không chép lại à?"
Phó Ninh Tất nhíu mày. Hôm qua cậu chơi bóng quá mệt, trong giờ toán thì ngủ gà ngủ gật, làm sao mà nhớ được có bài tập gì.
"Bài tập của chủ nhiệm lớp mà cậu cũng dám không ghi, tại hạ nể phục vị huynh đài!" Hồ Minh Thịnh giơ ngón cái lên, rồi giúp Phó Ninh Tất nộp những bài tập khác.
Kỷ Hạ là lớp trưởng môn toán, cứ đến lúc này là sẽ đi thu bài tập từ các tổ trưởng. Khi đến tổ 4, cô thấy tổ trưởng cứ ấp úng nhìn cô.
"Ai chưa nộp bài tập?" Kỷ Hạ hỏi thẳng.
"Là Phó Ninh Tất."
Kỷ Hạ nhíu mày, hướng về phía dãy cuối cùng, cô liếc mắt một cái đã nhận ra cậu ta.
Phó Ninh Tất có sống mũi cao, đường nét khuôn mặt sâu sắc, tuấn tú phi thường. Cậu ta nổi bật giữa đám đông, là tâm điểm của các bạn nữ trong lớp.
Kỷ Hạ không chút do dự, khẽ gật đầu với tổ trưởng, "Tớ đi lấy."
Thấy Kỷ Hạ đi tới, Hồ Minh Thịnh biến sắc, miệng lẩm bẩm: "Xong rồi xong rồi, Kỷ Hạ đến rồi."
Phó Ninh Tất không hề quan tâm, cậu ngả lưng vào ghế, ung dung nói: "Không phải chỉ là quên làm một lần thôi sao, không sao đâu. Lát nữa tớ nói vài câu là cô ấy sẽ không mách thầy chủ nhiệm đâu."
Hồ Minh Thịnh khó hiểu liếc nhìn cậu ta, rồi thở dài.
Kỷ Hạ đi đến trước bàn của Phó Ninh Tất, giọng lạnh nhạt hỏi: "Sao cậu chưa nộp bài tập?"
Phó Ninh Tất nở một nụ cười tươi: "Lớp trưởng, bài tập của tớ để quên ở nhà rồi. Trưa tan học tớ về nhà, lát sẽ mang đến cho cậu."
Kỷ Hạ biết đó chỉ là lời nói dối, chẳng qua cô không muốn truy cứu, chỉ gật đầu, "Tớ sẽ báo với thầy. Chiều cậu tự mình nộp nhé."
Phó Ninh Tất vội vàng giữ tay Kỷ Hạ lại, đầy vẻ cười cợt nói: "Có thể không báo cho thầy được không?"
Kỷ Hạ trực tiếp hất tay cậu ta ra, lạnh lùng đáp: "Không thể."
"Chỗ nào không đúng?"
"Hôm nay tớ trông thế nào?" Phó Ninh Tất quay mặt về phía Hồ Minh Thịnh hỏi.
Hồ Minh Thịnh liếc nhìn một cái, đáp: "Vẫn đẹp trai như mọi khi!"
"Thế sao vừa nãy cô ấy chẳng có phản ứng gì?" Phó Ninh Tất nghĩ mãi không ra.
Hồ Minh Thịnh thầm trợn trắng mắt, nghĩ bụng, cậu còn chẳng nộp bài tập, muốn người ta có phản ứng gì.
Phó Ninh Tất buồn bã gục xuống bàn, "Lạ thật, bây giờ mình tệ đến mức ngay cả một bạn nữ cũng không thèm nhìn mình một cái sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

