“Trước đây hắn gạt em một lần, em gạt trở lại, không phải rất bình thường sao?” Hứa Tư Văn không chút để ý hình tượng của bản thân: “Ai bảo chính hắn muốn bị ngược, nhất định phải trở về trêu chọc em chứ!”
“Anh làm sao vậy?” Hứa Tư Văn thấy Trương Lam Hà ủ rũ bằng tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được, liền hiếu kỳ!
Một tên ngốc mà cũng có tâm sự á?
Thiệt hay giả?
“Anh tốt bụng quá độ, trợ giúp người khác, sau đó bởi vì gặp phải một tên ăn mày, duỗi tay viện trợ, sau đó lúc tiêu sái trong quán bar, nhìn thấy một người không có tiền trả tiền rượu, liền giả bộ giàu có giúp thanh toán, sau đó anh liền quen biết với Bách Lý Hãn Mạc một cách không giải thích được, vốn dĩ mọi người đều là bạn tốt! Nhưng cái đó, hắn lại nói, nói anh là nhân duyên số mệnh hắn an bài!” Trương Lam Hà vừa nói vừa lau nước mắt.
“A?” Hứa Tư Văn có chút không rõ lí do.
“Ngu ngốc!” Trương Lam Hà chỉ tiếc mài sắt không thành thép: “Cái người qua đường gặp phải phiền toái không có cách nào phải nhờ giúp đỡ, với người ăn mày lúc sau, với người cuối cùng ở quán bar uống say lại không có tiền trả tiền rượu, đều là cùng một người! Chính là Bách Lý Hãn Mạc!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

