Thế nhưng sau khi đến cao ốc VT, Hứa Tư Văn há hốc mồm nhìn hết thảy trước mắt, một hồi lâu không nói lời nào.
Nửa tháng trước y chỉ ở trên lầu bế quan, căn bản là không có xuống dưới, những người còn lại đều không khác mấy, dù sao thì trong phòng làm việc Vũ Khánh Cương đều bày một cái giường nghỉ ngơi cho bọn họ, mọi người thừa thế xông lên hoàn thành bước đầu mới hoàn toàn thở ra một hơi, ai cũng chưa từng xuống dưới, từ hơn bốn mươi tầng nhìn xuống, phía dưới không nói người, xe cũng nhỏ như đồ chơi vậy, chỉ biết chính diện có tường vây quanh, cơ mà đó cũng là chuyện thường, thế nhưng không biết tường vây này cũng có phân biệt nha!
“Đây là tường hả? Hay là kiến trúc ngục giam vậy? Phòng giam cũng không cao như vậy đi?” Hứa Tư Văn khép cái cằm rớt xuống lại, ngày đó lúc y rời đi, là trong mộng bị ôm ra, căn bản không nhìn thấy bên ngoài là tình trạng thế nào.
Lúc này tốt rồi, kinh ngạc đến cằm đều rơi xuống đất, còn phải tự mình nhặt lên gắn lại trước.
“Thế này rất tốt, ngoại trừ chim chóc, ai cũng không dễ dàng tiến vào!” Vũ Khánh Cương rất có tin tưởng đối với cái trò này của mình.
“Dưới đất thì sao?” Hứa Tư Văn không phục.
“Nền tường sâu một trượng rộng bốn thước.” (1 trượng = 3,33 nm ; 1 thước = 33,33 cm) Ý tứ rất rõ ràng, như vậy nếu còn có người đào địa đạo xuyên vào bên trong, e là còn phải phí một phen sức lực.
“Nếu như vậy cũng có thể chui vào, chính là Vương Bát cật xứng đà thiết liễu tâm*, cái gì cũng không ngăn được chui vào bên trong. Còn không thì thả người vào, anh lại đóng cửa đánh chó.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

