Thì ra Vũ Khánh Cương siêng năng nỗ lực, đã khiến mẹ Hứa, anh hai và chị dâu Hứa gia đều tiếp nhận sự hiện hữu của hắn, chỉ có ba Hứa, gọi điện thoại không tiếp, gửi tin nhắn không trả lời, video thì càng không có khả năng.
Cuối cùng Vũ Khánh Cương đã tìm tới cửa!
“Anh ấy đến? Đến đây lúc nào sao con không biết?” Hứa Tư Văn tinh tế nhớ lại một chút, hình như đều không tách khỏi Vũ Khánh Cương thời gian quá lâu, nhiều nhất chính là y từ Đông Bắc về đây, phân ra năm sáu ngày mà thôi.
Dùng sự hiểu rõ của y về ba mình, trình độ ngoan cố của ba khá cao, ngay cả mẹ y muốn làm cho y trở về còn phải từ bỏ nhiều năm ôn nhu hòa thuận, đổi thành phong cách đàn bà chanh chua mới khiến cho ba gật đầu, người miệng lưỡi vụng về như Vũ Khánh Cương, muốn thuyết phục ba, quả thực là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.
Có người tự tổn hại như anh sao?
Xúi giục mẹ Hứa đối nghịch với ba Hứa, thuận tiện kéo anh hai chị hai xuống nước…
Hai người ông chủ Vũ cùng ba Hứa nếu có thể câu thông thuận lợi, thì gà mẹ cũng có thể tán gẫu với vịt đực; mỹ nhân cũng có thể nói chuyện yêu đương với dã thú rồi!
“Trước khi em trở về.” Trình Mỹ Lệ rửa chút hoa quả bưng tới: “Nhưng làm ba tức giận, ngay cả cái bình tử sa ba thích nhất cũng quăng xuống đất hết.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
