“Ba mẹ, tất cả mọi người vào nhà đi, phải ăn cơm rồi!” Trong sân vang lên tiếng kêu của chị dâu Hứa gia.
Tim Hứa Tư Văn, lại nâng lên.
“Thất thần làm gì? Không đói bụng à?” Ba Hứa ngồi trên chính vị, vừa thấy Hứa Tư Văn còn đứng ở đằng kia không động đậy, đứng phía sau cái đồ làm người ta tức giận kia, con trai út mình ngoan ngoãn bao nhiêu, khi làm người ta tức giận vậy chính là thật sự tức chết người đó!
Căn nhà Hứa gia rất cổ điển, chính giữa nhà hiện giờ đặt một cái bàn bát tiên, phía trên một bàn thức ăn bốc hơi nóng.
“Ông dữ cái gì mà dữ?” Mẹ Hứa trước tiên không vui, khiển trách ba Hứa, vừa quay đầu liền đổi một bộ mặt khác: “Văn Văn, con còn chưa giới thiệu bạn con với mẹ đâu.”
“Đây là Trương Lam Hà, học trưởng của con, mọi người đã từng gặp qua.” Hứa Tư Văn trước tiên đem Trương Lam Hà đẩy ra.
“Chú Hứa, thím Hứa, anh hai chị hai.” Trương Lam Hà như quen thuộc, sau khi lần lượt kêu từng người, liền cọ lại ngồi ở một bên, chỉ thiếu bưng bát lấy đũa gắp đồ ăn ăn thôi.
“Anh ấy là Vũ Khánh Cương, là, là, là người yêu của con!” Hứa Tư Văn có chút cảm giác bất chấp giá nào, thích cũng được ghét cũng được, y cho chính mình cùng người nhà, một cơ hội.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)