Để lại Ngụy Diên ở đầu bên kia vò đầu bứt tai, bên này ông chủ Vũ ở trong hành lang đi tới đi lui hai vòng, cuối cùng rốt cuộc là tìm một phòng trống, dưới nách kẹp một cái chăn trở lại.
Vốn tưởng rằng sẽ có cảnh tượng gì gì đó, kết quả kỹ thuật viên Hứa người ta đã sớm nghỉ ngơi, ông chủ Vũ uổng phí hết thời gian.
Giường cũng khá lớn, Hứa Tư Văn lại gầy, ông chủ Vũ nằm ở trên giường, nhìn sau gáy kỹ thuật viên Hứa, lần đầu tiên có chút hối hận mình mua cái giường lớn như vậy làm gì? Nếu là giường đơn, vậy tốt rồi?
Vốn tưởng rằng sẽ ngủ không được, nhưng ông chủ Vũ tự có biện pháp thôi miên, hắn thuận tay lấy ra một quyển từ điển Trung Anh từ trong tủ đầu giường, nghiêm túc lật hai trang, mí mắt liền đánh nhau…
Hứa Tư Văn là bị một trận tiếng kêu thê lương đánh thức.
“…Híc!” Hứa Tư Văn chóng mặt chậm rãi ngồi xuống, tiếng kêu ngao ngao trong tai kia quá làm người ta sợ hãi, cho nên cơn mê muội do huyết áp thấp của Hứa Tư Văn rút ngắn không ít thời gian so với bình thường.
Rất nhiều năm sau, Hứa Tư Văn còn thường xuyên ở bên tai ông chủ Vũ nói thầm đoạn hồi ức 囧 không thể càng 囧 hơn này: ngày đầu tiên đến nhà anh, chính là heo nhà anh đem em đánh thức, còn là một con heo to béo sau đó sẽ chết nữa…
Trong nhận thức của Trương Thúy Hoa, giết heo chính là chuyện lớn, đặc biệt là giết heo năm, cả con heo đều là nhà mình tiêu hết, cái loại “đầy đủ” mà một cái đuôi heo cũng không bán đó, muốn ăn cái nào thì ăn cái đó.
“Chị dâu, chị đừng vội, em ăn theo mọi người là tốt rồi.” Hứa Tư Văn biết mình có tật xấu khiết phích, có điều y thấy chị dâu Thúy Hoa không có những tật xấu của mấy quý phu nhân, hơn nữa bản thân rất sạch sẽ, người như vậy làm cơm, y ăn được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)