“A nha má ơi!” Tài xế Vũ lớn giọng ngao ngao, lỗ mũi trong nháy mắt tràn đầy một luồng mùi vị lạnh nhạt lại thanh u, không ngấy không kích thích, thế nhưng rất khiến người ta khắc sâu ấn tượng, thật giống như kỹ thuật viên Hứa.
“Hô cái gì mà hô!” Kỹ thuật viên Hứa căn bản không bị ảnh hưởng.
“Cậu lấy cái gì phun hoài không chịu để yên vậy? Tui cũng không phải hoa màu còn muốn phun nông dược… Đừng phun… Hắt xì!” Tài xế Vũ muốn tránh, nhưng kỹ thuật viên Hứa lại như hình với bóng!
Trong phòng bô bô không một khắc yên tĩnh, tại sáng sớm an tĩnh đặc biệt rõ ràng, chọc đến y tá đưa thuốc buổi sáng gấp rút chạy đến phòng này, chỉ lo hai kẻ bệnh thần kinh đó lại làm ra cái gì muốn chết.
“Làm sao vậy?” Y tá đẩy cửa vào, nhìn thấy hết thảy trước mắt, lúc đó hóa đá.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
Chịu đấy ạ hài vkl