“Phụt!” Hứa Tư Văn phun!
“Phụt!” Vũ Khánh Cương phun!
Trương Lam Hà bộ dạng đau thấu tim gan giả chết, ông chủ Vũ rất không tử tế mà vỗ bàn cười ha ha.
Ngay cả Bách Lý Hãn Mạc cũng hơi cong khóe miệng lên một chút.
“Thật là, anh nhận được điện thoại cũng trợn tròn mắt đây!” Trương Lam Hà bộ dạng đau đầu muốn chết, thế nhưng khóe miệng lại vểnh lên cao cao, đâu chỉ là khóe miệng, ngay cả đuôi nhỏ cũng vểnh lên thẳng tắp thẳng tắp, mũi nhọn đều hướng lên trời!
“Dì nói như thế nào?” Hai mẹ con nhiều năm không liên lạc, hế mà vừa tán gẫu liền hơn một giờ, chờ buông điện thoại xuống, toàn thân Trương Lam Hà đều bốc lên bong bóng vui sướng, thậm chí Hứa Tư Văn còn đưa tay sờ sờ micro, thật là nóng!
May mà gọi máy bàn, nếu là điện thoại di động thì tám phần là nói đến hết pin đi!
“Mẹ anh nói, năm đó ly dị cũng là bởi vì bị uy hiếp, lạnh lòng, thế nhưng bà nói mấy thứ đồ cưới bà mang đến Trương gia, có thể cầm đi đều đã cầm đi, chỉ còn lại ngôi biệt thự kia, Trương Hải Thiên không nói nhưng trong lòng mẹ anh lại rõ ràng, rằng ông ta muốn nó, nhưng mẹ anh nói, dù cho chó ăn cũng không để cho Trương gia! Dù sao thì lúc ấy anh cũng lớn, ra ngoài học cũng không cần ở nhà xem sắc mặt người khác, bà liền để anh lại học ở trong nước, hàng tháng lấy phí nuôi dưỡng của Trương gia, sau đó khi anh thành niên, liền đem biệt thự sang tên cho anh, bà ấy chờ chính là ngày này! Để anh ở lại chỗ này nhìn, nhìn tận mắt Trương gia sa sút, năm đó Trương gia nói tới ba hoa chích chòe, mẹ anh mới gả cho, kết quả không tới hai mươi năm liền người việc khác xưa, mẹ anh nói may mà năm đó ở ngoài ông cố dạy bà ấy không ít đạo làm người, am hiểu sâu sắc việc ẩn nhẫn, mới không có thật sự giao phó chân tâm, chỉ để lại một nửa giao một nửa, may mắn để lại một nửa quan trọng nhất không có giao ra ngoài, hiện tại, Trương gia đã bị báo ứng!” Nói tới chỗ này đôi mắt Trương Lam Hà có chút ửng hồng: “Nhiều năm như vậy, anh vẫn cho là mẹ anh cũng không cần anh nữa, nếu lúc trước chiếm được quyền nuôi nấng tại sao phải để anh về nước gây dựng sự nghiệp? Hóa ra là muốn cho anh nhìn những người có lỗi với hai mẹ con anh rơi đài.”
Bây giờ Trương gia đáng tiền nhất chính là ngôi biệt thự kia, nhưng cố tình, ngôi biệt thự kia bán không được.
Đừng nói bán không được, biệt thự này chính là bất động sản của Trương Lam Hà, Trương Lam Hà hoàn toàn có lý do bảo đám người Trương Hải Thiên đi ra ngoài!
“Anh sẽ đuổi họ ra ngoài sao?” Hứa Tư Văn biết kỳ thật cơn giận kìm nén trong lòng Trương Lam Hà cũng là bất đắc dĩ mới tản đi, luôn nói mình không để ý, nhưng kỳ thật vẫn là để ý đi?
“Đừng nha!” Vũ Khánh Cương nói chen vào: “Anh vợ à tui nói anh chứ, anh cũng không thể thật sự đuổi bọn họ đi ra ngoài nha! Bị người ta biết còn không ở sau lưng đâm chọt anh!”
Vẻ mặt Trương Lam Hà thối lại, hắn khổ sở chính là chỗ này, Trương Hải Thiên dù gì cũng là ba ruột hắn, nếu thật sự đuổi ra ngoài…
Nhưng không đuổi thì chính hắn khó chịu…!
“Bán đi, bán cho tui, tui lại qua tay bán cho người khác, vòng tới vòng lui, tui hưởng cái chênh lệch giá, người khác cũng hưởng chênh lệch giá, lúc đó cuối cùng là ai ở thì tính người đó, chuyện đuổi người, cũng là người kia, không liên quan tới chúng ta!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)